| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Nghe trong im lặng; Sự biết ơn và những suy nghĩ nhân ngày 20-11 | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Dec 12 2011, 09:14 PM (1,110 Views) | |
|
|
Dec 12 2011, 09:14 PM Post #1 |
![]()
|
Tối nay, sau buổi tiệc nhỏ nhân ngày Nhà Giáo VN chúc mừng Thầy Chris. Chị Mây Hiểu gọi con lại cạnh cửa sổ và nói: "Nhìn ra cửa sổ, em có cảm nhận gì không. Về không gian ấy?!". Con đã trả lời nhưng không đúng ý của chị. Chị Mây Hiểu hỏi anh Mây Thương, chị cũng đã gợi ý rằng ở khóa tu Nha Trang, Thầy Pháp Nguyệt có chia sẻ: "Im lặng, chúng ta có thể lắng nghe mọi thứ". Đúng như vậy, khi im lặng, chúng ta nghe được âm thanh của tiếng xe chạy, tiếng không gian, tiếng con vật, tiếng hơi thở và cả tiếng đập của trái tim. Con cảm thấy rất rõ sự sống đang ở xung quanh con. Im lặng cũng là một cách nói chuyện thông minh. Khi im lặng, ta có thể hiểu được người ta đang nghĩ gì, ta thấy được năng lượng đang có trong ta. Là thời gian để ta suy ngẫm về một vấn đề nào đó hay quán chiếu tự thân, xem ta đã đúng hay sai. Chợt con nhìn anh chị và mỉm cười, lòng dâng lên niềm hạnh phúc. Con nói: "Tối nay ba anh chị em mình dễ thương quá!". Để có được như ngày hôm nay là cả một quá trình mà anh chị phải trải qua. Từ những khó khăn nơi tự thân đến những khóc khăn ở gia đình huyết thống. Anh chị đã thực tập và chuyển hóa nghịch cảnh. Và con - con cũng đang đi trên con đường mà anh chị đã đi. Sẽ rất khó nhưng khi nghĩ đến gia đình luôn nâng đỡ và dìu dắt thì con lại thấy yên tâm. Ba anh chị em con vào nói chuyện với Thầy, chị Mây An Lạc nói: - Q. is a leader (Q. là người đứng đầu). Anh Mây Thương trả lời: - Q. isn't a leader. (Q. không phải là người đứng đầu). Trước đây anh Bart có nói anh Mây Thương rằng: - You are a leader. It means you are not a leader. That's why, you are a leader!(Bạn là người đứng đầu. Nghĩa là bạn không phải là người đứng đầu. Đó là lí do tại sao bạn là người đứng đầu). Câu nói này làm con liên tưởng đến kinh Tinh Yếu Bát Nhã: Sắc chẳng khác gì không, Không chẳng khác gì sắc Sắc chính thực là không Không chính thực là sắc. Và mọi người cùng nhau cười - nụ cười của niềm hạnh phúc. Còn 2 buổi nữa thôi là chúng con không còn được học nữa vì Thầy có việc bận. Vậy là không còn chiều thứ 7 các anh chị em con cùng nhau học, trao đồi và nói chuyện nữa. Bỗng con cảm thấy buồn. Chị Mây Hiểu bảo: "Có sinh thì phải có diệt thôi em". Đúng rồi! Sinh, Trụ, Dị, Diệt mà. Là quy luật tất yếu mà tự nhiên đặt ra, làm sao thay đổi được. Để có lớp Anh văn hiện nay là nhờ chị Mây An Lạc. Vì thương các em, chị đã nhờ thầy giáo nơi trung tâm mà chị đang làm việc, dạy giúp. Chị cũng là người có tình thương. Nhân đây, Mây em cám ơn chị nhiều, bởi trong thời gian Mây em khó khăn, bằng những cuộc trò chuyện qua điện thoại, chị đã quan tâm và động viên Mây em nhiều. Trở lại. Con thấy mình sao may mắn quá. Con có đến 2 gia đình. Có 2 người Mẹ, có thật nhiều anh chị em dễ thương, có nơi nương tựa để quay về, có pháp môn để thực tập. Ôi! Giàu ơi là giàu! Như anh Dũng của gia đình Hiểu & Thương chia sẻ: "Cuộc sống có nhiều điều, nhưng chung quy lại thì có 2 cái chính. Đó là vật chất và tinh thần. Các bạn thật may mắn, cái hạnh phúc có được là do Tâm sinh ra. Khi ta vui, ta thấy cái gì cũng đẹp, chuyện gì cũng hay. Nhưng khi ta buồn, cái gì đối với ta cũng không đẹp, không hay. Người ta nói: "Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ" Tâm là nguồn gốc. Hạnh phúc cũng đó mà đau khổ cũng đó. Chúng ta đừng quá mong cầu mà rong ruổi đi tìm cái gì xa xôi. Hạnh phúc là những điều mình đang có. Bụt dạy: "Muốn có hạnh phúc, các người hãy sống theo hạnh thiểu dục và trí túc." Sư Ông cũng từng bảo: "Hạnh phúc là ít đau khổ. Nếu không chuyển hóa được đau khổ thì không thể nào có hạnh phúc" Vì thế, anh chị em nhà mình hãy cùng nhau thực tập theo điều mà Bụt và Sư Ông đã dạy nhé! Tuy biết rằng con đường mà con đang đi rất gập ghềnh va nhiều sỏi đá, nhưng biết làm sao được khi đó là điều thiết yếu phải góp mặt để giúp con đạt thành tựu và trân quý những ngày tu học. Dưới đây là một bài thơ con rất tâm đắc. Con xin chia sẽ cùng gia đình. Nói Với Mái Tóc Xanh - Hòa Thượng Tâm Thanh - Tôi cất tiếng gọi một người em Mái tóc xanh mà tôi chưa hề quen biết Đang bước đi trong đêm tối mịt mùng Em về đâu giữa sa mạc mênh mông Đường vạn nẻo đường đời đầy cát bụi Quá khuya rồi em hãy nghe tôi nói Dừng lại đây em ghé lại chốn này Để chúng mình tâm sự trọn đêm nay Giờ em nói hay em nghe tôi nói Đường sa mạc mịt mùng trong đêm tối Nhưng em ơi còn một nẻo vinh quang Có trăng vàng bát ngát đẹp tình thương Có suối Ngọc Dương Chi lơ lững chảy Có giống cây Từ Bi vô lượng trái Có hoa thơm hỷ xả ngát hương lành Có con thuyền bát nhã vượt nhân sinh Vượt bể khổ đưa người về bến giác Nghe tôi nói em mỉm cười an lạc Tay siết tay trong ánh mắt thâm tình Đêm dần tàn trời sẽ lại bình minh Giờ em ở hay em đi tùy ý Nếu ở lại nên kiên trì ý chí Còn ra đi thì tiếp tục đấu tranh Em nhớ rằng đẹp nhất những ngày xanh Ngày hi vọng tuổi đôi mươi chớm nở Tôi đang chờ với tâm tư, với nụ cười cởi mở Trên đường đời để dẫn lối em đi...! |
![]() |
|
|
|
Jan 6 2012, 02:04 PM Post #2 |
|
Cung bậc cao nhất của âm thanh ấy chính là Suỵt...suỵt... sự Im lặng. Có gì đâu, có gì đâu Một chút lặng im Tìm về hơi thở... :) |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |







3:27 AM Jul 12
