Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Thương và Ghét
Topic Started: Oct 6 2011, 10:32 PM (1,055 Views)
maydaunui
Member Avatar

Bạn biết không? Có người hỏi mình đã từng thương từng ghét chưa? Mình trả lời, đã từng có như thế !
Rồi bạn hỏi, bây giờ có người ghét kẻ thương mình, thì mình nghĩ sao? Mình bảo, mình chẳng nghĩ gì hết. Khi được người nào đó thương thì mình thấy lòng ấm áp và thầm cảm ơn vì đã hiểu được mình. Còn khi mình bị ghét, mình cũng thấy bình thường. Vì có thể bạn đó chưa hiểu mình hoặc có thể những cử chỉ cũng như lời nói của mình chưa được ái ngữ hoặc lúc đó tâm mình chưa sáng cho lắm nên đã thể hiện qua hành động cũng như ngôn ngữ, làm cho người đối diện khó chấp nhận rồi sinh tâm ghét mình. Khi bị người ghét là cơ hội để mình thấy được những khuyết điểm của mình, rồi mình dành thời gian bắt chân lên ngồi yên mà suy ngẫm, xem mình phải sửa từ điểm nào, nếu cần mình phải làm lại từ đầu để hoàn thiện hơn. Mình nên chấp nhận mà đừng cảm thấy bực bội hay hờn giận vì đó là sự thật. Mình không nên cố chấp.

Tất cả mọi sự vạn vật đều do duyên sinh, nên mình phải thực tập quán chiếu để không sinh phiền não. Bởi vì, trước đây, chẳng phải mình cũng từng thương từng ghét đó sao? Khi mình chưa thực tập, thấy ai giỏi hơn mình thì mình ganh tỵ, đố kỵ, dèm pha người đó, cho dù người đó không có làm gì gây tổn thương đến mình, nhưng mình vẫn cứ thấy ghét. Bởi vì cái tôi trong mình quá lớn, nên mình chấp ngã, khinh mạn, rồi bằng mọi cách loại họ cho bằng được. Người ta làm việc thiện giỏi như vậy mà mình không tán thán mà còn chê bai đủ điều, không chịu chấp nhận cái tốt của họ.

Bạn biết không? Mình phải mất nhiều thời gian vào sự thực tập qua từng giai đoạn để hôm nay trả lời cho bạn như vậy, cho dù không hoàn toàn tuyệt đối. Ban đầu, mình thấy có thương có ghét – hai tình cảm hoàn toàn đối nghịch nhau. Rồi sau đó, mình tập quán mọi người đều là thân bằng quyến thuộc của mình để mình không có ghét. Nhưng đôi lúc, cũng trớ trêu lắm, vì ở gần nhau va chạm nhiều và cũng có nội kết từ nhiều đời, nhiều kiếp trong tàng thức của mình rồi nên thấy mặt là ghét liền hà! Mình thấy cái gì người đó làm, từ lời nói đến hành động mình đều không chấp nhận, vì lúc đó trong lòng mình đang ganh tỵ, đố kỵ; cũng có thể, tàng thức của mình lúc đó đang khơi dậy những hạt giống trong quá khứ, tạo cho mình có những tri giác sai lầm nên mình thấy ghét cho dù mình mới gặp lần đầu. Cũng như vậy, khi mình mới gặp người nào đó chỉ mới lần đầu tiên nhưng trong lòng lại có cảm tình muốn thân cận với người đó, cảm giác như đã quen nhau từ lâu lắm rồi, dù người đó có rất nhiều khuyết điểm. Bản năng của chúng ta là vậy và chúng ta bị cảm thọ của chúng ta lừa. Mình nghe nhân gian hay nói “Khi thương trái ấu cũng tròn, khi ghét trái bồ hòn cũng méo”, có đúng như vậy không nhỉ? Mình nhớ trong kinh Pháp Hoa có vị Bồ Tát thường Bất Khinh khi gặp người nào cũng chấp tay và nói rằng “Ngươi sẽ thành Phật”. Vị Bồ Tát đó khởi tâm nuôi dưỡng lòng Từ Bi của mình qua nhiều đời nhiều kiếp để trở thành một vị Phật đó là đức Bổn Sư của chúng ta và ngài cũng vẫn còn nói “Tất cả chúng sanh đều có Phật tánh” đó sao?
Posted Image
Bạn biết không? Mình phải tập quán như vậy để nuôi dưỡng tình thương và học mở rộng lòng ra, tập yêu thương mọi người dù người đã từng gặp lẫn người chưa bao giờ gặp. Mình phải thực tập miên mật để nhận diện những cảm thọ cũng và tâm hành dễ chịu cũng như khó chịu của mình mỗi khi nó xuất hiện, rồi mình từ từ quay trở về với hơi thở:
Thở vào tôi biết tôi đang thở vào
Thở ra tôi biết tôi đang thở ra
Thở vào tôi thấy tôi không thương
Thở ra tôi thấy tôi không ghét

Nhận diện những tâm hành đó để nó không làm chủ được mình. Cũng như thường ngày mình thực tập lạy với năm vóc sát đất. Khi chắp tay lên trán, mình quán rằng “Cho con trí tuệ”, rồi mình đưa xuống ngực thì xin “Cho con được tình thương” và khi dang tay ra xin “Cho con đến được với mọi người, mọi loài”, rồi hạ mình sát đất để nuôi dưỡng tâm nguyện đó qua từng hơi thở vào, ra. Mỗi ngày, mình đều thực tập như vậy để nuôi lớn hạt giống yêu thương trong lòng mình. Mỗi ngày chút xíu thôi rồi mình sẽ thương được tất cả chứ không có thương có ghét nữa.

Mình biết khi bạn hỏi mình như vậy cho vui thôi chứ, mình biết bạn thực tập tốt lắm rồi, còn mình mới tập tu tập sửa thôi, có gì xin bạn chỉ giáo ! Chúc bạn luôn tinh tấn để trao truyền cho mình nhé! Hẹn gặp lại bạn.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Những bài viết · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors