| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Công viên chiều nắng đỗ | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Mar 15 2011, 03:10 PM (963 Views) | |
|
|
Mar 15 2011, 03:10 PM Post #1 |
![]()
Administrator
|
13/3/2011 Gia đình ta lâu lâu lại tổ chức một buổi đi chơi như vậy thật là ấm cúng. Buổi sinh hoạt trên công viên vừa rồi là ý kiến của chị mây đầu núi. Ban đầu, gđ định lên công viên đi thiền hành rồi về, nhưng sau đó có thêm vài ý kiến đóng góp nữa cho nên gia đình quyết định lên công viên vui chơi cả ngày luôn. Con bận đi thi nên lên trễ một chút. Mới đi thi về cũng hơi căng thẳng, con định về nhà nghĩ một chút rồi lên sau nhưng nghĩ đi nghĩ lại vào chơi cho vui. Con mới đến đã thấy gia đình đang chơi trò giật cờ. Mọi người rất hăng say làm cho con quên đi những suy nghĩ về buổi thi vừa rồi. Thật ra buổi thi vừa rồi con cũng không vừa ý lắm nhưng khi đến với gia đình, nhìn mọi người vui chơi, cười đùa làm con tự nói với mình rằng:”Học tập cũng quan trọng nhưng ruốt cuộc nó cũng không thể giải quyết những khó khăn của mình. Nó không thể làm cho mình cảm thấy hạnh phúc. Hình như hạnh phúc nó đến từ cái khác. Thôi, bỏ đi. Chơi thôi”. Và khi đó con thở vào con đang có mặt với gia đình, thở ra con đang ở công viên. Hiện tại đã trở về và con thấy chẳng có gì đáng phải suy nghĩ nữa. Con có linh cảm rằng hạnh phúc không hẵn là phải học cho thiệt giỏi, phải có cái bằng cấp cho cao mà hạnh phúc nó đến từ những việc rất nhỏ trong cuộc sống, khi mình biết làm những việc tuy nhỏ nhưng đem lại hạnh phúc cho mọi người, khi mình biết đủ với những gì mình đang có. Thầy dạy, người biết đủ là người rất giàu có còn người thấy mình cần kiếm thêm cái gì nữa là người còn thiếu thốn lắm. Khi con nhìn thấy được như vậy thì tự nhiên những lo toan của mình chạy đi đâu mất, mình không còn nghĩ ngợi về tương lai nhiều, rằng là:” Mình sẽ ra trường bằng gì đây? Mình có xin được việc làm không?”… Không hẵn là những bạn học giỏi là không có lo lắng khi ra trường đâu, có nhiều đứa bạn lớp con dù ra trường với bằng giỏi trong tay nhưng có nhiều mối lo lắm.” Không biết ra trường có xin được chổ nào làm không? Không biết mình có được một công việc làm ổn định hay không? Lương có cao không? Không biết chổ đó có nhận người nữ hay không?”… biết bao là câu hỏi, biết bao là lo lắng. Cho nên con thấy khi mình còn tìm kiếm thì mình còn lo lắng, còn mong mỏi. Có bài hát của Trịnh Công Sơn “ Sống trên đời này, người giàu sang giống như người nghèo khó…” hình như giống nhau ở chổ ai cũng lo lắng hết. Người giàu cũng thấy thiếu mà người nghèo cũng thấy thiếu. Vậy hạnh phúc nó đến từ đâu ? Câu hỏi đó có lẽ con không cần phải trả lời nữa. Khi thực tập được rồi mọi người sẽ có câu trả lời thôi. Ngồi chiêm nghiệm một chút thì con nhận ra rằng :” À, thì ra những điều Thầy dạy nó đâu có gì xa xôi, mình đang ứng dụng trong cuộc sống thường ngày đây mà”. Nào là Niệm, Định, Tuệ… những điều đó đâu chỉ ở trên lý thuyết. Hồi trước con nghĩ rằng Tuệ giác là một điều gì đó rất là siêu phàm và rất khó đạt được. Nhưng thực ra mình đã ứng dụng nó trong đời sống hằng ngày để vượt qua những lo lắng, sợ hãi mà mình không biết… Khi mình biết thực tập dừng lại và nhìn cho kỹ những khó khăn của mình thì mình có sự nhìn nhận sâu sắc hơn về vấn đề đó. Chính sự nhìn nhận đó đã giúp cho mình thoát ra được những sợ hãi và lo lắng của bản thân mình. Công viên 29/3 thật mát mẻ, cây cối trên đây rất nhiều. Đi thiền hành trên này thật là tuyệt vời, rất tiếc là con đến trễ nên không tham gia được với gđ. Nhưng mà con sẽ lên đó đi bù sau. Hihi. Đi một mình cũng là đi cho gia đình vì trong con có gđ mây mà, có các anh chị em trân quý. Thầy dạy khi mình nghĩ đến nhau là mình đã có trong nhau rồi, phải không? Nếu không có sao mà nghĩ đến được? Giờ ăn cơm ngoài trời thật là yên tĩnh quá. Cả gđ ngồi ăn cơm thật là đẹp, mọi người đều thực tập ăn trong im lặng. Trong khi ăn, con cũng vừa nhận diện được sự có mặt của gia đình, sự có mặt đó đã nuôi dưỡng con rất nhiều. Lo ăn quá mà quên đánh chuông, mọi người nhắc nhở con mới nhớ. Hihi. Boong…Boong…Boong kết thúc bữa ăn. Buổi chiều, thiền trà cũng là tiết mục cuối cùng. Gđ ngồi xoay lại một vòng tròn. Gđ đã được nghe Mây thảnh thơi đọc bài “Hạnh của đất” trích từ cuốn ĐXMT. Hạnh của đất thật là hay. Đất chẳng phân biệt tốt hay xấu, trút gì lên đất thì đất cũng nhận hết. Mình cũng cố gắng sống làm sao giống như đất nhé. Mọi người cùng chia sẻ những bài hát và niềm vui... Dòng sông buổi chiều lấp lánh ánh mặt trời. Nhìn xa xa trông thật đẹp. Những bước chân thong thả, con đường mở rộng thênh thang. Công viên chiều nắng đỗ… |
| Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai! | |
![]() |
|
|
|
Apr 14 2011, 11:38 PM Post #2 |
![]()
Administrator
|
Gởi mọi người một vài hình ảnh sh: https://picasaweb.google.com/gd.maythongdong/CongVien293# |
| Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai! | |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |







3:27 AM Jul 12
