| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| MÂY THẢNH THƠI..! | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Feb 18 2011, 07:42 PM (879 Views) | |
|
|
Feb 18 2011, 07:42 PM Post #1 |
|
Thương chào Gia đình thân iu! ! ! ! ! ! ! ! ! Lâu rồi, con có được cái tên do gia đình đặt cho…nhưng chưa hiểu hết chiều sâu của nó. Hôm nay, con có được cơ hội được ngồi yên 1 mình, mượn lời của tác giả có đôi dòng gửi đến Gia đình, mong được học hỏi và được sự soi sáng của gđ. Qua nhiều năm thăng trầm trong cuộc đời, phần lớn chúng ta đều ý thức rằng:những hấp dẫn vật chất bên ngoài sớm muộn gì cũng sẽ vỡ tan. Chỉ có 1 cõi lòng Bình An, HẠnh phúc với chính nó mới đích thực la nhu yếu sâu sắc của con người. Trong truyền thống Phật Giáo hay nói đến từ “An LẠc”. An là Bình an, Lạc là hạnh phúc. Bình an sẽ đưa đến hạnh phúc, Bình an càng lớn thì hạnh phúc càng nhiều. Bình an là sự dừng lạimọi mong cầu và mọi chống đối. Nó chấp nhạn mọi điều kiện đang diễn ra trong hiện tại 1 cách tự nhiên đâỳ bao dung và hiểu biết. Hạnh phúc mà không có bình an là hạnhphúc giả tạm. Nó chỉ là sự thoả mãn nhất thời nhưng đêt lại tàn dư và cô đơn day dứt. Có nhiều khi, ta thấy lòng mình thật bình an và hạnh phúc. Nhưng chúng ta hãy nhìn kĩ lại đi , có phải mình đang sống trong những điều kiện thuận lợi:công việc ổn định, những người thân hiểu và rất thương, không có sự bất cứ sự tấn công hay tổn hại nào, cũng chẳng có 1 điều gì đáng phải bận tâm giải quyết nữa. Tuy ta đang bằng lòng với thực tại nhưng Ta đang dứng trên nền tảng của sự vay mượn. Chỉ khi nào Ta sống trong nghịch cảnh mà vẫn vui vẻ chấp nhận, khi ta không còn đòi hỏi gì ở bên ngoài nữa thì lúc ấy cái bình an và hạnh phúc kia mới thực sự là của Ta. Đó là cái an lạc thật và chỉ có nó mới chứa đựng tính chất Thảnh thơi. Không có An lạc thì không co thảnh thơi. An lạc càng lớn thì thảnh thơi càng nhiều. Người ta hay nói đến Giải thoát hay tự do. Có nghĩa là ta đã vượt thoát sự khống chế, ràng buộc của 1 đối tượng hay hoàn cảnh nào đó…. Đâu phải khi lìa xa thế giới này mới giải thoát được. Trong khi thảnh thơi thì không cần chạy đi đâu cả, cũng không cần xua đuổi đối tượng hay vì hoàn cnahr nào cả. Ta vẫn sống ung dung tự tại giữa khó khăn, phiền muộn. Bởi vì, những phiền não mong cầu và ràng buộc trong ta đã rơi lụy. Lòng ta giờ nhẹ như mây trôi mãi giữa không gian vô tận mà không có gì có thể ngăn ngại được. Nếu bây giờ ta nói rằng: ta đâu có rảnh rang vì còn quá nhiều việc để làm, phải đối đầu với muôn ngàn áp lực thì làm sao thảnh thơi cho được. Nói kiểu đó là ta chỉ có khái niệm thảnh thơi chứ chưa cảm nhận trực tiếp hương vị của thảnh thơi. Làm sao ta tin chắc rằng khi ta giải quyết xong những hoàn cảnh khó khăn trước mắt là hoàn tành những dự án, kế hoạch, đạt được những tâm nguyện là ta sẽ được thảnh thơi. Ta đã tập dượt cho mình thói quen căng thẳng, suy tưởng mông lung, bỏ hình bắt bóng, đứng ngồi không yên thì dù hoàn cảnh đã lắng dịu rồi, ta cũng không tài nào lắng dịu nỗi, rồi lại lăn xăn. Vấn đề là ta phải có ý thức giữ Tâm, chứ không giữ cảnh, thì ta mới có thể chạm đến sự thảnh thơi được. Tuy ta còn cần tới và điều kiện tiện nghi bên ngoài. Nhưng nó chỉ là phương tiện tạm thời chứ không phải là mục đích chính của cuộc đời ta mà chính yếu là ta tiếp xúc được với bản thể của ta. Ta cứ hẹn lần, hẹn lựa ở tương lai thì chừng nào ta mới tiếp xúc được? Nếu còn đùn đẩy cho tương lai là ta chưa ý thức sâu sắc về bản chất của sự thảnh thơi. Ta vẫn còn nghĩ thảnh thơi thuộc về sự thuận lợi của hoàn cảnh bên ngoài chứ không phải chính nơi Tâm mình. Vì vậy, ta có thể nói thảnh thơi là bây giờ hoặc không bao giờ. Bây giờ mà ta không biết cách Thảnh thơi vẫn bị hoàn cảnh lôi kéo và khống chế dù hoàn cảnh đó đặc biệt cỡ nào thì ta sẽ không bao giờ nắm được sự thảnh thơi trọn vẹn. Dĩ nhiên, nếu ta chưa đủ giỏi, chưa gạn lọc hết những cấu bẩn, phiền não thì sự thảnh thơi sẽ có giới hạn, sẽ khi đầy khi vơi nhưng bắt buộc ta phải đứng trên con đường thảnh thơi chứ không phải con đường nào khác. Có ngĩa là thảnh thơi phải có mặt từng bước đi, chứ không phải nằm ở cuối con đường. Tại vì sự thật không có con đường đưa đến sự thảnh thơi mà bản thân nó không thảnh thơi…. Trong cuộc sống , có lắm lúc ta phải vật vả với đồng tiền , chén cơm, manh áo. Rồi tự nhủ phải cố gắng kiếm thật nhiều tiền gom góp, chất chứa lại cho thật nhiều…. để rồi hưởng sung sướng về sau…Nhưng đâu biết rằng ngày mai ta sẽ hưởng cái gì? liệu những của cải, tiền tài đó có trang trải hết những nhu cầu về hạnh phúc của con người hay không? Nó có giải quyết những buồn tủi , cô đơn phản bội hay tuyệt vọng không? Đó là chưa nói khi no ấm rồi thì ta lại sinh ra nhiều tật. Trong điều kiện thuận lợi con người thường hay dễ dãi với chính mình, tự thưởng cho công lao làm việc khó nhọc của mình bằng những chuyến đi hoang bất tận, hay nhưng cuộc chơi vô bổ…Trong khi, ”Cực” không nhất thiết phải “khổ”. Nếu mình chấp nhận được cái cực nhọc đó và ý thức rằng muons hưởng gì đó thì phải làm. Không có cái sung sướng bền vững nào từ trên trời rơi xuống cả. Cái cực nhọc sẽ tập luyện cho thể chất và tinh thần mình vững chắc nên mình sẽ không than van, không trả giá hay không né tránh nó. Cái khổ thường xuất hiện là do mình không chấp nhận nó, mình muốn nó đừng có mặt, đừng hiện hữu…. Chúng ta thường không biết trân quý những gì có trong tầm tay như khi còn những người thương…. Ba , Mẹ, Thầy, Bạn…. chỉ lo lao vào công việc, dự án…Có phải ta đã từng thấm thía rằng cái vất vả gian lao thể xác không là gì so với cái chia lìa mất mát không? Vậy nên, không vì bất cứ lí do gì mà ta đánh mất giá trị an lạc và thảnh thơi của mình. Ta cũng quyết không để mình tiếp tục trôi dạt vào những cơn hôn mê cảm xúc vô nghĩa…Mỗi công việc tiếp xúc với cuộc sống là 1 cơ hội để mình sống sâu sắc nhận diện được sự có mặt của thực tại mầu nhiệm đang không ngừng nuôi dưỡng Ta, ta sẽ không còn mơ mộng tương lai gì mữa, không chạy đi tìm gì nữa, không còn nôn nóng, vội vàng nữa vì tất cả những những gì làm nên 1 đời sống có ý nghĩa đã có sẵn ở đây cả rồi…Những ai biết sống an lạc và thảnh thơi là người đó đã biết điều hợp cuộc sống, đã thành công…Và nếu bây giờ , ta nói rằng ta đang tận hưởng cuộc sống, những giây phút của hiện tại, ta không co việc gì để làm thì mọi người nghe sẽ ngạc nhiên, sửng sốt…Ta phải nói ta rất bận rộn thi mới hợp với csong thời nay được. Như thế mới biết sống, mới là người có giá trị. Đôi khi, người trẻ còn muốn tăng thêm sự bận rộn đến mức quay cuồng thì họ mới chịu. Họ tự hào là 1 người tuyệt vời trong công việc, vì theo họ nghĩ, không bận rộn là “ế ẩm”. Chung quanh ta, ai cũng có xu hướng đó, lao đên phía trước và thả mình theo dòng chảy của xã hội. Ta khó có chánh kiến hay bản lĩnh để tách mình ra khỏi sức hút mãnh liệt ấy. Nhưng ta phải là ta , ta phải tự thiết kế đời sống thảnh thơi và an lạc cho mình. Có thể ban đầu ta sẽ thấy lạc lõng nhưng dần dần ta sẽ tìm thấy được chính mình, tìm thấy được cái tâm vốn rất an lạc mà ta đã vô tình lạc mất từ những ngày chập chững bước vào dòng đời…. Hỡi! tuổi trẻ! hãy sống với những gì đáng sống………! Hihi, Con xin sám hối cùng Gđ, đã phạm giới thứ 2 chiếm đoạt thời gian.hichic. Tại do ấp ủ lâu ngày nên…con hứa lần sau sẽ thực tập sâu và viết có ý nghĩa hơn để không bị tốn thời gian của mọi người……. hehe. Yêu thương chúc Gđ 5 ngon nhe’! ! Con của Gia Đình.! Edited by maythuong, Feb 18 2011, 10:18 PM.
|
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |






3:28 AM Jul 12
