| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| ÁNH SÁNG CUỘC ĐỜI ! | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Feb 15 2011, 09:37 AM (1,348 Views) | |
|
|
Feb 15 2011, 09:37 AM Post #1 |
|
Cuộc sống đầy lo toan muộn phiền, nhiều vấn đề phải suy nghĩ nào chuyện cơm áo, gạo, tiền, chuyện tình cảm trai gái, gia đình anh em, bạn bè...làm cho con người ta cứ mãi chạy theo cái guồng quay của cuộc sống mà có khi đánh mất bản thân lúc nào ta không hay để rồi rơi vào hố sâu của tuyệt vọng, đau buồn giằng vặt bản thân... Chắc không chỉ có mình con mà còn nhiều người khác đã từng bị cái cuộc sống nghẹt thở này bóp chết tâm hồn trong sáng thánh thiện, rồi khi người mẹ thân thương mang nặng chín tháng luôn đưa đôi bàn tay ấm áp lên bụng và thầm mong cho con mình sinh ra được thông minh, trung thực, giỏi giang... Mỗi người có thể có một cách nào đó để thoát khỏi cái guồng quay điên cuồng đó như đi du lịch, nhậu nhẹt với bạn bè, đi mua sắm... nhưng với những cách đó con người ta chỉ tạm quên đi những vấn đề đó trong nhất thời nhưng rồi những phiền muộn đó cũng sẽ quay lại với họ mà thôi. Con cũng đã như vậy! Cũng đã từng buồn vì những vấn đề cuộc sống và rồi tìm đến bia rượu để quên đi nỗi buồn đó nhưng điều mà con nhận được lại là cái đau đầu vào buổi sáng thức dậy mà trong khi nỗi buồn đó vẫn hiện hữu trong con. Vì thế con như kẻ lạc đường trong bóng tối, đưa hai tay về trước mò mẫm, lò dò từng bước mà không biết phải đi về đâu, đi như thế nào... BỖNG! Có một luồng ánh sáng rọi thẳng vào mặt con, thứ ánh sáng đó thật thần kỳ nó làm con trở nên khỏe khoắn, tươi mát, và thật là bình an! Từng tế bào trong cơ thể, từng mạch máu trong cơ thể như được thay mới tràn đầy sức sống. VÂNG! Thứ ánh sáng diều kỳ đó chính là pháp môn của Thầy. Trong thời gian con tham gia khóa tu ở chùa Tổ được ngồi thiền tĩnh tâm làm chủ hơi thở trong không khí trang nghiêm ở Thiền Đường con đã cảm nhận được sự bình an, niềm hạnh phúc trong con trào dâng, thêm nữa là lúc ăn trong chánh niệm, đó là lần đầu tiên con ăn như vậy, và nhờ cách ăn như vậy con đã biết được sự khó nhọc cực khổ của những người nông dân khi làm ra những lương thực đó, trước đó khi ăn gì con không bao giờ nghĩ gì cả và hay phung phí thức ăn, chê bai lựa chọn thức ăn này thức ăn nọ. Ngay cả trong từng bước đi cũng vậy, trước đây con cứ đi cứ đi thế thôi nhưng khi dược thực tập con cảm thấy sự hạnh phúc khi mình có được đôi chân lành lặn và con thầm khâm phục những người bị khuyết tật, họ thật đúng là những dũng sĩ. Đặc biệt có một điều làm con rất thích đó là buổi thiền trà, khi đó con cảm thấy vô cùng ấm cúng (dù cho sức nóng của ngọn lửa bếp ga cũng không làm con cảm thấy ấm áp như vậy), có lẽ nhiều người khi tham dự một buổi thiền trà lần đầu tiên chắc chắn cũng sẽ có cảm giác như con bởi lẽ trong cái không khí ấm cúng mọi người quay quần bên nhau, trên tay cầm một chén trà nóng cùng nhau chia sẽ những niềm vui nỗi buồn, những rắc rối trong cuộc sống như vậy thật sự nó làm cho con trở nên rất nhẹ nhõm. Từ những buổi thiền trà như vậy con đã biết hai chữ CHIA SẺ được viết như thế nào. Có lẽ có rất nhiều người nghĩ rằng các sư Thầy, sư Cô thì sẽ rất nghiêm trang, khô khan nhưng không thưa các bạn, các sư Thầy, sư Cô thật sự rất hóm hỉnh, vui tươi và vô cùng gần gũi với mọi người và đặc biệt các sư Thầy, sư Cô rất tài giỏi. Sư Cô Tịnh H. quả thật là một người ru ngủ tuyệt vời, sư cô có một giọng rất trong và thánh thiện bất cứ ai mà khi thiền buông thư mà được nghe sư cô hát vài câu thôi là sẽ ngủ ngay (điều này con đã được chứng kiến khi ở chùa Tổ khi sư cô chỉ hát có 2 câu thôi thế mà có một bác nọ đã ngáy khò khò luôn), sư cha Từ T. thì có một nụ cười rất an lạc, vâng có hai sư thầy làm con rất ấn tượng đó là sư thầy Mãn B. và Mãn P., hai sư thầy hát rất hay và hài hước vô cùng, nhìn sư thầy bên cây đàn ghita cứ như người nghệ sĩ vậy (thầy ơi con rất thích bài “Đời tôi đi tu” You are singer in my heart) ngoài ra thì tài nấu ăn của các sư cô (mà con chưa có cơ hội được biết tên) phải nói là vô cùng tuyệt vời, trong buổi chiều hội chợ xuân con đã vinh dự được thưởng thức điều đó có rất nhiều món ngon lắm nào là gỏi bưởi, bánh canh, bánh bột lọc... con hy vọng mình sẽ lại được thưởng thức lần nữa. Con tin rằng niềm hạnh phúc đó sẽ luôn hằn sâu không bao giờ phai mờ ở trong tim con và sẽ đi bên con đến suốt đoạn đời còn lại và con cũng sẽ được sống trong những giây phút ngọt ngào đó thêm nhiều lần nữa bởi vì còn biết rằng trong con có các sư Thầy, sư Cô, gia đình Mây Thong Dong nói riêng và khắp nơi nói chung và trong các sư Thầy, sư Cô, tăng thân mến yêu cũng có con! Con tin điều đó! Cảm ơn vì tất cả và cảm ơn tất cả! |
![]() |
|
|
|
Feb 15 2011, 10:54 PM Post #2 |
|
Trước giờ, mình không ăn chay, thỉnh thoảng rằm hay mồng 1 tết mình đi chùa cũng như 1 cái gì đó, nói như trào lưu cũng đúng. Lúc trước đi qua chùa Quan Âm dự 1 buổi gì đó mà vị Phật sống Mông Cổ nào đó qua VN, trước kia mình không rõ lắm về Phật giáo thậm chí có lúc bất kính vì không hiểu, sao mình lại thì thầm nói nhảm nhảm sao á (...). Nhưng từ hè năm ngoái, mình lần đầu tiên được đi chùa Tổ, được ngồi thiền ăn cơm chánh niệm, tập sống trọn vẹn vài ngày theo thời khóa, thực tập sống và biết mình đang ở hiện tại, sống hết mình ngay lúc này làm cho mình có cảm giác bình an thư thả lạ lùng ==>Và như có 1 nguồn năng lượng làm cho mình rất thoải mái trong và sau thời gian đó==> Mình muốn quay trở lại chùa và ăn chay. Với mình, đi chùa đã không còn như 1 cảm giác bắt buộc, mình cảm thấy thích. Rồi tết năm nay thật may mắn được quay trở lại 1 lần nữa, nơi mình được nhận 1 mùa xuân ấm áp và hạnh phúc, cũng cái cảm giác nhẹ nhàng bình yên đó, nơi lần đầu đã cho mình có thêm 1 đại gia đình mới, nơi có sư thầy sư cô và gia đình mây, cảm nhận tình huynh đệ ấm áp rõ nhất là lúc cùng nắm tay nhau hát trong buổi thiền trà ...chợt nước mắt rơi... Mình như 1 người ích kỉ khi không thể chia sẻ hay nói thêm hết về cảm giác mà mình có được ( Vốn từ ngữ của mình hạn hẹp) Như lời chị H đã nói rằng có lẽ mùa xuân này sẽ như nguồn năng lượng theo mình cả năm và nhớ mãi. Một mùa xuân ấm áp dù hơi lạnh vẫn lang thang đâu đó như trên Bà Nà hôm nào nhưng mình vẫn cảm thấy thật một sự ấm áp lạ thường Hy vọng sẽ lại được quay trở lại dù phải chịu như đợt về bữa trước ;)) Kết của mây lam cũng là những gì mình muốn nói :"Con tin rằng niềm hạnh phúc đó sẽ luôn hằn sâu không bao giờ phai mờ ở trong tim con và sẽ đi bên con đến suốt đoạn đời còn lại và con cũng sẽ được sống trong những giây phút ngọt ngào đó thêm nhiều lần nữa bởi vì còn biết rằng trong con có các sư Thầy, sư Cô, gia đình Mây Thong Dong nói riêng và khắp nơi nói chung và trong các sư Thầy, sư Cô, tăng thân mến yêu cũng có con ! Con tin điều đó ! Cảm ơn vì tất cả và cảm ơn tất cả !" Ý văn có hạn nên copy của bạn để diễn đạt ý của mình, chắc cũng không sao bạn hiền hì :"> |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |







3:28 AM Jul 12
