Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Nhìn Lại Để Thương
Topic Started: Nov 24 2010, 09:28 PM (1,078 Views)
mayhieu
Member Avatar

Không biết cái duyên nào đưa đẩy cho con được gặp MTD? Thật là một cái duyên quá lớn đối với con!
Từ nhỏ, việc học tập của con đã không được suôn sẻ như nhiều người, gia đình con lúc nào ồn ào thì nguyên nhân đều là từ con, nào là việc học tập, đi đứng, ăn nói, rồi là cách hành xử của con trong cuộc sống, tất cả đều làm cho ba mẹ con luôn không hài lòng về con. Nhưng bản thân con thì lại rất vô tư, chẳng bao giờ để ý đến những gì ba mẹ quan tâm đâu!
Năm con học lớp 9, thi vào trường công lập thì rớt (xém chút thì rớt luôn tốt nghiệp), ba mẹ con rất buồn vì chuyện này. Thế là, con ở nhà 1 năm học thi lại vào trường công lập theo lời ba con. Rồi con cũng đậu, 3 năm cấp 3 trôi qua, thời điểm quan trọng cuối cùng của thời học sinh cũng đến: thi Tốt nghiệp và thi Đại học; dĩ nhiên là con đậu Tốt nghiệp nhưng Đại học thì rớt. Con cũng tiếp tục ở nhà 1 năm ôn thi lại Đại học, đặc biệt hơn là năm này em ruột con cũng thi ĐH. Kết quả là em con thì đậu ĐH theo đúng mong muốn của ba mẹ, con lại rớt (con chỉ đậu vào Cao đẳng)! Từ đó, con trở thành một người sống tự ti. Lúc nào con cũng cảm thấy mình là người thừa trong căn nhà này; ngày nào cũng như ngày nào, ba mẹ cũng la mắng con hết chuyện này đến chuyện khác, việc nhà chỉ mình con làm, em con không hề đụng tay vào một việc gì. Dần dà, con trở nên chịu đựng những việc đó một cách bế tắc, không tìm thấy tiếng nói cho mình, không bao giờ kháng cự lại những gì ba mẹ đối xử với mình, cũng không chia sẻ với ai. Mệt quá thì mỗi lần vào nhà tắm con lại trốn luôn trong đó mà khóc không thành tiếng. Sự việc diễn ra như vậy trong gần 1 tháng cho đến khi con tìm đến cô N.
Vào một buổi tối con tìm đến nhà cô N, ý định của con đến đó chỉ là chơi cho khuây thôi, nhưng nói chuyện với cô N một lúc thì con lại muốn chia sẻ những rắc rối của con trong thời gian qua, cô N mới nói với con là con hãy thực tập đi, thực tập rồi, con sẽ thấy được, sẽ buông được thôi! Thế là, từ đó, ngày nào, 5h sáng con cũng qua nhà cô N thực tập. Cô N tập cho con ngồi yên, thiền lạy, tụng kinh. Rồi 1 ngày, 2 ngày, ... đến 1 tuần, 2 tuần, ... con thấy những khổ đau trong con dần được chuyển hóa. Lúc mới thực tập, hơi thở còn nặng, dần rồi hơi thở sâu và nhẹ hơn, đau lưng cũng không còn.
Posted Image
Khi có sự thực tập, con nhận diện được những khổ đau trong con, trong ba mẹ con; con hiểu được vì sao ngày nào mẹ cũng nói cũng la – vì mẹ không được gặp Phật Pháp như con, vì mẹ chất chứa quá nhiều khổ đau mà mẹ không hóa giải được, và công việc nội trợ hằng ngày đã làm cho mẹ quá mệt mỏi. con hiểu được vì sao và lúc nào má cũng chỉ bảo con làm việc nhà mà thôi – vì má đã quen với cách làm việc của con – gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ - vì vậy má luôn tin tưởng giao việc cho con. Lúc nào má cũng muốn con ở nhà – vì má lo con đi thì ở nhà em con làm việc không vừa ý má rồi má phải làm lại, lo con buổi tối đi đường xe cộ, lo con hay đau mà đi ngoài trời gió. Vì sao ba con lại hay nói chuyện với con một cách khó chịu – chỉ vì ba mất lòng tin ở con (con không ăn nói chững chạc như nhiều đứa cùng trang lứa, cứ tưng tưng làm sao í! 1* Làm ba thất vọng trong 2 kì thi).
Khi có sự thực tập, con không còn trách móc ba mẹ sao không hiếu con, không thương con, luôn đối xử với con như vậy; mà con phải tự đặt câu hỏi cho mình. Bản thân mình đã hiểu ba mẹ chưa, đã thực sự thương ba mẹ chưa mà lại đòi hỏi ở ba mẹ nhiều đến vậy? Ba mẹ đã sớm nắng chiều mưa lo cho con ăn học, rồi bao nhiêu chuyện phải lo, tất cả đã làm cho các nếp nhăn in hằng trên khuôn mặt của ba mẹ. Không thương con, không lo cho con sao nghe con đau là đứng ngồi không yên; nghe con ho một tiếng là lại nhắc uống thuốc đi; thấy con xanh xao, thà nhịn ăn sáng thêm chút tiền mua thức ăn bồi bổ cho con.
Thực ra, ba mẹ lúc nào cũng theo dõi từng bước đi của con, quan tâm đến con từng li từng tí, có đôi khi sự quan tâm đó làm con thấy không thoải mái, nhưng sự quan tâm đó cũng chỉ xuất phát từ tình thương của ba mẹ dành cho con quá lớn mà thôi.
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Thật may, vì con còn có đời sống tâm linh, còn có Tăng thân để con được nhìn lại mình.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
maytrongsang
Member Avatar

Chị thật là một người con biết thấu hiểu.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Những bài viết · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors