| Cầu nguyện lúc bận rộn | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: 30 Jul 2009, 08:41 (35 Views) | |
| maiquyen | 30 Jul 2009, 08:41 Post #1 |
|
Administrator
|
Cầu nguyện là tâm tình với Thiên Chúa và mở lòng để Thiên Chúa bước vào đời sống chúng ta. Khi cầu nguyện chúng ta mở lòng cho Thiên Chúa để Thần Khí Ngài thanh tẩy, ban sức và dìu dắt trái tim chúng ta. Cuộc gặp gỡ này, không phải do chúng ta đã đi tìm Thiên Chúa, nhưng chính Thiên Chúa đã đi tìm chúng ta. Cầu nguyện là lắng nghe Thiên Chúa nhẹ nhàng tác động tâm hồn chúng ta, mở lòng và đáp lại những tác động đó, đến khi hai tâm tình, của Chúa và của mình, trở nên một. Cầu nguyện là sự hợp nhất và thông hiệp giữa Thiên Chúa và con người. Mỗi Kitô hữu đều có thể thân mật cầu nguyện với Thiên Chúa. Thánh I-nhã tin rằng mỗi người đều có thể cảm nhận và kết thân với Thiên Chúa. Theo Karl Rahner: “sự đóng góp quan trong nhất của I-nhã cho Hội Thánh là ngài tin chắc rằng mỗi Kitô hữu có thể trực tiếp cảm nhận Thiên Chúa một cách thuần tuý; và Thiên Chúa để dành hồng ân này cho mỗi Kitô hữu”. Nói một cách khác: “Chúa muốn nói với tất cả chúng ta và mong chúng ta có thể hiểu Ngài”. Khi bận rộn chúng ta không cầu nguyện được với một đoạn Kinh Thánh hay sách thiêng liêng nào cả. Lúc đó chúng ta cần một lối cầu nguyện giản dị, có tính cách chiêm niệm và nghiềm ngẫm. Muốn giản dị hoá đời sống cầu nguyện, điều quan trọng là biết tìm và hưởng những giây phút thinh lặng dù ngắn ngủi, và biết hiện diện trước mặt Thiên Chúa đang hiện diện trong lòng chúng ta. Muốn kết hiệp với Chúa như vậy, chúng ta cần ý thức mình đang sống như thế nào, sống cho ai, mình mong muốn gì. Sống ý thức và thành thật với chính mình là điều kiện cần thiết để hiện diện và kết hiệp với Chúa. (Phút Hồi Tâm có thể giúp chúng ta tiến lên trên đường này) Khi cầu nguyện chúng ta nhắm mục đích gì? Nếu có sự biến đổi trong đời sống cầu nguyện, thì cũng có sự biến đổi trong mục đích chúng ta mong ước đạt tới. Lúc đầu, khi chúng ta muốn tìm kiếm Thiên Chúa và tâm tình với Ngài. Chưa quen với tiếng nói của Ngài, có lẽ chúng ta cũng chưa biết nhận ra những tác động trong tâm hồn mình. Sau một thời gian, chúng ta không cầu nguyện để tìm kiếm Thiên Chúa: Ngài đã tìm ra chúng ta rồi! Từ từ chúng ta cầu nguyện để Thiên Chúa ngày càng hiện diện trong cuộc sống chúng ta và chính chúng ta lại hiện diện nơi Ngài trong suốt cuộc sống và sinh hoạt hằng ngày. “Ý Cha thể hiện dưới đất như trên trời”. Đây là lời nguyện quan trọng nhất, bao gồm tất cả những lời nguyện khác. Tại sao? Bởi vì Thiên Chúa có một kế hoạch đầy khôn ngoan và tình yêu dành cho mỗi người, mỗi tập thể: là ban sự sống và vinh quang cho chúng ta. Ngài còn mời chúng ta cộng tác với Ngài và giúp anh em sống thực sự theo kế hoạch Ngài dành cho mỗi người. Chẳng có lời nguyện nào quý báu hơn. Trong mọi hoàn cảnh: thành công hay thất bại, khỏe hay đau, khi bị cám dỗ hay lúc gặp nghịch cảnh, chúng ta tâm tình với Ngài, phơi bày các biến cố và nguyện xin: “con xin vâng theo Ý Cha”, “xin cho Ý Cha thể hiện”. Chỉ cần lưu ý một điểm: là tránh hình ảnh sai lầm về Thiên Chúa. Nếu chúng ta quên rằng Ngài là người cha nhân hậu và khôn ngoan, tràn đầy tình yêu vô điều kiện, và coi Ngài như kẻ muốn thử thách, sửa phạt chúng ta vì tội lỗi ngày xưa, thì Thánh Ý biến thành một sự đe dọa trên đầu mình. Thay vì xin vâng theo Ý Ngài, chúng ta chỉ muốn tránh và xin Ngài để chúng ta yên trong một cuôc sống bình thường, an toàn vừa ý chúng ta. Nhưng, nếu chúng ta tin tưởng Thiên Chúa là cha nhân từ, là cha của Đức Kitô, thì chúng ta hài lòng và tin tưởng cầu nguyện thường xuyên ”Xin Thánh Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời”. Các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giê-su, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. Người bảo các ông: "Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút." Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài. Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều. Vì bấy giờ đã khá muộn, các môn đệ đến gần Người và thưa: "Ở đây hoang vắng và bây giờ đã khá muộn. Xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào thôn xóm và làng mạc chung quanh mà mua gì ăn." Người đáp: "Thì chính anh em hãy cho họ ăn đi!" Các ông nói với Người: "Chúng con phải đi mua tới hai trăm quan tiền bánh mà cho họ ăn sao?" Người bảo các ông: "Anh em có mấy chiếc bánh? Đi coi xem!" Khi biết rồi, các ông thưa: "Có năm chiếc bánh và hai con cá." Người ra lệnh cho các ông bảo mọi người ngồi thành từng nhóm trên cỏ xanh. Họ ngồi xuống thành từng đám, chỗ thì một trăm, chỗ thì năm mươi. Người cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ bánh ra, trao cho môn đệ để các ông dọn ra cho dân chúng. Người cũng chia hai con cá cho mọi người. Ai nấy đều ăn và được no nê. Người ta thu lại những mẩu bánh được mười hai thúng đầy, cùng với cá còn dư. Số người ăn bánh là năm ngàn người đàn ông. (Mc 6, 30-44) Câu hỏi gợi ý về Mc 6,30-44 :”Lời mời của Đức Ki-tô ‘hãy mang năm ổ bánh mì cho Thầy, để Thầy tạ ơn bẻ ra và, nhờ các môn đệ, phân phát cho dân chúng’ có những ý nghĩa nào đối với tôi? |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Thoáng Suy Tư · Next Topic » |






7:55 AM Jul 11