| Chào mừng Bạn ! Chúng tôi hy vọng bạn sẽ có những giây phút thật thoải mái với diễn đàn nhỏ giành cho The Third World ở Nha Trang. Hiện tại bạn đang xem forum ở trạng thái Khác, cho nên có nhiều mục của forum bạn sẽ bị hạn chế tham gia. Hãy [Đăng ký] làm thành viên để có thêm quyền hạn truy cập vào những nơi ưu tiên dành cho thành viên. Lưu ý: Bạn nên sử dụng trình duyệt Firefox khi truy cập diễn đàn. Domain : http://lacoco.tk |
||||
![]() |
Nghe nhạc thư giãn - Play
Latest Posts
Kitchen Design Oxford
yasyaput123
Replies: 0
Replies: 0
Cách tìm lại password yahoo !
vo van kien
Replies: 76
Replies: 76
Kitchen Design Newcastle
wwes34
Replies: 0
Replies: 0
Kitchen Designs Bolton
travis28
Replies: 0
Replies: 0
Kitchens Uber
garen12
Replies: 0
Replies: 0
Introduction
DAVID
Replies: 0
Replies: 0
Introduce Myself...
Jason009
Replies: 0
Replies: 0
Tim lai mat khau yahoo da khoa
linhtinh
Replies: 3
Replies: 3
huuuuuuuuuuu
nhok_cute_online_267
Replies: 0
Replies: 0
thân hình cực chuẩn của các mỹ …
choidongri
Replies: 5
Replies: 5
Music
Active Users
1 user online in the past 15 minutes (0 Members · 1 Guest · 0 Anonymous)
Vụ án : Người nghệ sĩ xiếc
Posted by
Kakashi07 (Phó Lão) at Apr 5 2010, 08:25 AM. One comment
Thật không ai ngờ người nghệ sĩ xiếc trẻ tuổi và tài nghệ đến vậy lại có lúc sơ sảy dẫn đến cái chết thảm khốc cho chính vợ của anh ta - trong khi đang biểu diễn tiết mục phóng dao. Con dao không may đã phóng đúng người vợ trong tiết mục trình diễn làm cô đứt động mạch cổ, chết ngay tại chỗ, gây nỗi kinh hoàng cho cả rạp xiếc có hơn 300 khán giả, trước mắt ông giám đốc và viên phụ tá.
Ngay lập tức người nghệ sĩ xiếc người Nhật gốc Hoa tên là Hán bị bắt.
Ít nhất thì toàn bộ đám đông cũng có người không thể hiểu đó là lỡ tay hay cố ý gây án mạng.
Thường thì tiết mục biểu diễn của Hán cứ trình tự theo chu kỳ sau: Người phụ nữ vợ Hán đứng dựa sát vào tấm bảng gỗ hình chữ nhật, mặt quay về phía khán giả. Chồng nàng đứng cách đó chừng 4 mét, lần lượt phóng những lưỡi dao nhọn về phía vợ, cắm sâu vào tấm bảng tạo thành một đường viền chung quanh hình nàng, sát với người. Mỗi lần bắt đầu phóng dao, Hán lại hét lên một tiếng kinh rợn để thu hút sự tập trung theo dõi của khán giả.
Sau sự cố đáng buồn xảy ra tại nhà hát, người phụ tá trình diễn bị gọi lên thẩm vấn trước nhất:
- Ông quen lâu với Hán. Ông có thể nói đôi nét theo ông biết, về con người anh ta.
- Đó là con người rất mực thước, thưa ngài. Anh ta không cờ bạc rượu chè, không có các thói xấu thường thấy ở ngoài đời. Anh ta lại là người rất chịu khó nghiên cứu, nghiền ngẫm các sách kinh kệ và anh ta là tín đồ cơ đốc giáo.
- Thế vợ anh ta?
- Với loại nghệ sĩ sống nay đây mai đó như chúng tôi thì chị ta đúng là một tấm gương. Chị ta lại trẻ đẹp, có nhiều người bị mê hoặc, nhưng chị ta xa lánh tất cả.
- Cách cư xử của họ đối với nhau như thế nào?
Đến đây, người phụ tá trình diễn hơi ngập ngừng:
- Họ đối xử với nhau chưa được đẹp. Nhiều khi tôi thấy họ đánh, cãi nhau dữ dội...
- Những cuộc ẩu đả như vậy xảy ra lâu chưa?
- Thưa, cũng mới bắt đầu cách đây hai năm. Khi ấy chị Hán có thai, nhưng vì đứa trẻ thiếu tháng nên sau 3 ngày thì chết. Từ đấy, quan hệ vợ chồng họ trở nên căng thẳng. Cũng có lần tôi hỏi Hán, sao căm ghét nhau như vậy mà hai người không ly dị. Anh nhẫn nhục trả lời rằng tôn giáo của anh ấy không cho phép ly dị.
Dự thẩm viên đột ngột hỏi:
- Theo ông nhận xét, cái chết có thực sự là tai nạn hay cố ý mà ra?
- Thưa ông dự thẩm, điều này thì tôi không dám khẳng định, tốt nhất, ông nên gặp trực tiếp anh ta mà hỏi. Chỉ có điều, lúc chứng kiến cảnh tượng ấy, tôi thoáng nghĩ, xin lỗi, tôi thoáng nghĩ: "Ôi, thế là hắn đã giết nàng".
- Nghĩa là ông Hán đã mưu sát, phải vậy không?
- Vâng, chính thế, nhưng một anh bạn khác, anh ta cho rằng Hán đã lỡ tay gây tai nạn.
Khi người phụ tá lui ra, viên dự thẩm lập tức cho gọi nhân vật chính đến. Hán được hai nhân viên cảnh sát đi kèm. Trông mặt anh ta sáng sủa dễ coi nhưng ủ rũ, xanh xao, vẻ rất mệt mỏi.
Vị dự thẩm chỉ chiếc ghế trước mặt, bảo anh ta ngồi. Hai viên cảnh sát đứng phía sau.
- Bây giờ bắt đầu đến lượt anh. Nên nhớ, những lời khai của các nhân chứng đều được ghi vào biên bản - Viên dự thẩm nhắc thêm - Hãy cho biết, anh có yêu vợ không?
- Vâng! Đã có lúc tôi yêu vợ tôi hơn chính bản thân tôi. Đó là từ khi cưới đến khi vợ tôi sinh đứa con đầu.
Câu trả lời chứng tỏ anh ta là người có học.
- Tại sao thái độ của anh lại thay đổi sau khi vợ anh sinh đứa trẻ.
- Thưa ngài - Nói đến đây Hán hơi cúi đầu - Vì tôi biết chắc đứa bé không phải con tôi.
Viên dự thẩm nhíu mày:
- Vậy bố nó là ai, anh có biết chắc không?
- Chắc chứ, đó là anh họ của vợ tôi!
- Anh có quen anh ta?
- Vâng, rất quen. Chính anh ta đã làm mai mối cho chúng tôi và không ngừng thúc giục chúng tôi cưới nhau.
- Vậy họ đã đi lại với nhau trước khi cưới?
- Đúng thế. Tôi cưới vợ được 8 tháng thì cô ta sinh con.
Viên dự thẩm thoáng một nét bâng khuâng, đoạn hỏi tiếp:
- Đã có khi nào vợ anh thú nhận với anh về những lầm lỗi cũ?
- Không! Không bao giờ. Không những vậy cô ta tiếp tục lừa dối tôi...
- Tại sao hai người lại không ly dị? Vì lý do tôn giáo chăng?
- Thưa không, tôn giáo là linh hồn, cuộc sống là thể xác. Linh hồn và thể xác tôi bị đày đọa. Tôi sẵn sàng ly dị cô ta, nhưng vợ tôi không nghe. Cô ấy nói, nếu tôi bỏ cô ấy, cô sẽ tự tử.
- Điều ấy chứng tỏ cô ấy còn yêu anh?
- Hoàn toàn không! Chẳng qua vì hoàn cảnh kinh tế. Cô ấy mồ côi cả cha lẫn mẹ, tài sản thì bị người anh phát tán hết nên không có ai nương tựa. Cái khổ của chúng tôi là người nọ căm hận người kia mà vẫn phải sống chung trong một mái nhà, không thể làm khác được.
- Đã có khi nào anh nghĩ đến chuyện giết vợ?
Hán im lặng không trả lời. Viên dự thẩm gặng hỏi đến lần thứ hai thì anh ta giật mình.
- Vâng, có, tôi thường mong cô ta chết. Gần hôm xảy ra sự việc, tôi bỗng nghĩ đến việc giết cô ta. Hôm ấy, khi trình diễn xong, vợ tôi bỏ đi đâu không chuẩn bị gì bữa ăn đêm, khiến tôi rất bực. Lúc cô ta về, tôi có mắng mỏ thì cô ta làm ầm lên, chỉ trích tôi bằng những lời đay nghiến thậm tệ. Tôi ngạc nhiên tại sao mình không giết cô ta. Việc ấy thật quá dễ, chẳng ai bắt tội tôi được, chỉ cần phóng trật một lưỡi dao. Nhưng tính tôi nhu nhược, tôi muốn cô ta chết tự nhiên cơ. Đến sáng tôi vẫn chưa ngủ được, cứ trở đi trở lại với những ý nghĩ như vậy. ở góc giường, vợ tôi cũng trằn trọc, lâu lâu cô ta lại thở dài. Thì ra, cô ta cũng không ngủ được, sáng dậy nét mặt phờ phạc cau có.
- Rồi hai người có đi đến chỗ dàn hòa với nhau?
Hán không trả lời thẳng vào câu hỏi:
- Buổi sáng hôm ấy, người tôi mụ mẫm, mệt mỏi rã rời. Hãy xem suốt hơn một ngày nay tôi chẳng ăn uống gì. Hình như vợ tôi cũng vậy. Nghề của chúng tôi rất cần sự tĩnh tâm. Tôi có thể nghỉ, song không hiểu sao hôm ấy tôi lại xuất hiện trên sàn diễn. Còn vợ tôi, cô ta mặc bộ đồ bó sát mình, tuy tươi cười, nhanh nhẹn cúi chào khán giả nhưng ẩn chứa bên trong là một vẻ chịu đựng khắc khổ. Khi nhằm đích phóng lần thứ nhất, tôi cảm thấy có một cái gì đó không được an toàn. Có thể do tôi đã quá suy sụp, bạc nhược. Đáng ra tôi phải xin nghỉ trình diễn mới phải, thật nguy hiểm! Nhưng đâm lao phải theo lao, không thể rút lại công việc được nữa.
Lần thứ hai tôi nhắm kỹ lâu hơn và chợt phát hiện ra rằng tay mình hơi run, một hiện tượng chưa bao giờ xảy ra đối với tôi. Vút, tôi la lớn, lưỡi dao phóng đi, trật cách xa đầu vợ tôi đến hai mươi phân so với tiêu chuẩn đặt ra. Vợ tôi thoáng chút ngạc nhiên. Cô ta giang rộng hai cánh tay. Tôi phóng tiếp mũi nữa, phía trên, rồi mũi nữa, phía dưới, lại trật. Người tôi mồ hôi toát ra như tắm, tay như tay giả, tôi chỉ mong cho chóng xong để được nghỉ. Trong khi vợ tôi nghiêng đầu, tôi phải phóng mũi sát cổ cô ta. Mũi dao vút bay, vẫn không chính xác. Tới mũi thứ hai, tay tôi vung, thật lạ lùng, vợ tôi giật mình, mắt ánh lên sự sợ hãi ghê gớm, không phải sợ tôi mà sợ sự vụng về lệch lạc bất thường của tôi, vậy là chết! Tôi kêu lên một tiếng, đầu óc quay cuồng đảo lộn. Nếu nhanh trí, tôi đã có thể hướng mũi dao đi chệch ra bên ngoài.
- Người ta có kể lại rằng khi vợ anh chết, anh có gục bên chân cô ta âm thầm cầu nguyện.
Người đàn ông im lặng suy nghĩ trong chốc lát, rồi khẽ lắc đầu.
- Không! Lúc đầu tôi nghĩ là phải luôn luôn tạo cho mọi người cảm giác rằng tôi rất đau khổ, có vậy người ta mới thông cảm, coi đấy là rủi ro tai nạn. Nhưng sau đó tôi không nghĩ đến nữa vì có một câu hỏi cử trở đi trở lại trong tôi. Có thật ta đã giết cô ta hay không giết cô ta? Đó là vô tình hay chủ tâm mưu sát? Cuối cùng, một ý nghĩ kịp đến giải phóng cho nỗi bức bối của tôi.
- Chắc anh tìm ra đó là ngộ sát?
- Không, tôi không nghĩ gì hơn là trình bày tất cả trước công lý, không giấu giếm gì cả, tùy công lý phán xử. Nếu thật sự tôi có tội, tôi chấp nhận án tử hình vì rằng tôi có tội. Còn không, tôi sẽ thanh thản vì lương tâm không có gì căn rứt. Tôi biết vợ tôi không có tội đến nỗi để bị giết.
Vị dự thẩm trầm ngâm một lát rồi khẽ gật đầu:
- Có thể những điều anh nói là sự thật. Nhưng anh hãy trả lời câu cuối cùng: Anh có cảm tưởng gì bây giờ, sau khi vợ anh đã chết?
- Nói ra có vẻ tàn nhẫn, nhưng ngay từ lúc quỳ bên cạnh xác cô ta, tôi đã thấy trong lòng nhẹ nhõm, sung sướng, mặc dù bên ngoài tôi phải đóng bộ dạng khác.
Thủ tục sẽ tiếp tục tiến hành sau!
Và bây giờ là câu hỏi:
* Theo bạn, người nghệ sĩ xiếc này có tội hay vô tội và lý do vì sao?
Ngay lập tức người nghệ sĩ xiếc người Nhật gốc Hoa tên là Hán bị bắt.
Ít nhất thì toàn bộ đám đông cũng có người không thể hiểu đó là lỡ tay hay cố ý gây án mạng.
Thường thì tiết mục biểu diễn của Hán cứ trình tự theo chu kỳ sau: Người phụ nữ vợ Hán đứng dựa sát vào tấm bảng gỗ hình chữ nhật, mặt quay về phía khán giả. Chồng nàng đứng cách đó chừng 4 mét, lần lượt phóng những lưỡi dao nhọn về phía vợ, cắm sâu vào tấm bảng tạo thành một đường viền chung quanh hình nàng, sát với người. Mỗi lần bắt đầu phóng dao, Hán lại hét lên một tiếng kinh rợn để thu hút sự tập trung theo dõi của khán giả.
Sau sự cố đáng buồn xảy ra tại nhà hát, người phụ tá trình diễn bị gọi lên thẩm vấn trước nhất:
- Ông quen lâu với Hán. Ông có thể nói đôi nét theo ông biết, về con người anh ta.
- Đó là con người rất mực thước, thưa ngài. Anh ta không cờ bạc rượu chè, không có các thói xấu thường thấy ở ngoài đời. Anh ta lại là người rất chịu khó nghiên cứu, nghiền ngẫm các sách kinh kệ và anh ta là tín đồ cơ đốc giáo.
- Thế vợ anh ta?
- Với loại nghệ sĩ sống nay đây mai đó như chúng tôi thì chị ta đúng là một tấm gương. Chị ta lại trẻ đẹp, có nhiều người bị mê hoặc, nhưng chị ta xa lánh tất cả.
- Cách cư xử của họ đối với nhau như thế nào?
Đến đây, người phụ tá trình diễn hơi ngập ngừng:
- Họ đối xử với nhau chưa được đẹp. Nhiều khi tôi thấy họ đánh, cãi nhau dữ dội...
- Những cuộc ẩu đả như vậy xảy ra lâu chưa?
- Thưa, cũng mới bắt đầu cách đây hai năm. Khi ấy chị Hán có thai, nhưng vì đứa trẻ thiếu tháng nên sau 3 ngày thì chết. Từ đấy, quan hệ vợ chồng họ trở nên căng thẳng. Cũng có lần tôi hỏi Hán, sao căm ghét nhau như vậy mà hai người không ly dị. Anh nhẫn nhục trả lời rằng tôn giáo của anh ấy không cho phép ly dị.
Dự thẩm viên đột ngột hỏi:
- Theo ông nhận xét, cái chết có thực sự là tai nạn hay cố ý mà ra?
- Thưa ông dự thẩm, điều này thì tôi không dám khẳng định, tốt nhất, ông nên gặp trực tiếp anh ta mà hỏi. Chỉ có điều, lúc chứng kiến cảnh tượng ấy, tôi thoáng nghĩ, xin lỗi, tôi thoáng nghĩ: "Ôi, thế là hắn đã giết nàng".
- Nghĩa là ông Hán đã mưu sát, phải vậy không?
- Vâng, chính thế, nhưng một anh bạn khác, anh ta cho rằng Hán đã lỡ tay gây tai nạn.
Khi người phụ tá lui ra, viên dự thẩm lập tức cho gọi nhân vật chính đến. Hán được hai nhân viên cảnh sát đi kèm. Trông mặt anh ta sáng sủa dễ coi nhưng ủ rũ, xanh xao, vẻ rất mệt mỏi.
Vị dự thẩm chỉ chiếc ghế trước mặt, bảo anh ta ngồi. Hai viên cảnh sát đứng phía sau.
- Bây giờ bắt đầu đến lượt anh. Nên nhớ, những lời khai của các nhân chứng đều được ghi vào biên bản - Viên dự thẩm nhắc thêm - Hãy cho biết, anh có yêu vợ không?
- Vâng! Đã có lúc tôi yêu vợ tôi hơn chính bản thân tôi. Đó là từ khi cưới đến khi vợ tôi sinh đứa con đầu.
Câu trả lời chứng tỏ anh ta là người có học.
- Tại sao thái độ của anh lại thay đổi sau khi vợ anh sinh đứa trẻ.
- Thưa ngài - Nói đến đây Hán hơi cúi đầu - Vì tôi biết chắc đứa bé không phải con tôi.
Viên dự thẩm nhíu mày:
- Vậy bố nó là ai, anh có biết chắc không?
- Chắc chứ, đó là anh họ của vợ tôi!
- Anh có quen anh ta?
- Vâng, rất quen. Chính anh ta đã làm mai mối cho chúng tôi và không ngừng thúc giục chúng tôi cưới nhau.
- Vậy họ đã đi lại với nhau trước khi cưới?
- Đúng thế. Tôi cưới vợ được 8 tháng thì cô ta sinh con.
Viên dự thẩm thoáng một nét bâng khuâng, đoạn hỏi tiếp:
- Đã có khi nào vợ anh thú nhận với anh về những lầm lỗi cũ?
- Không! Không bao giờ. Không những vậy cô ta tiếp tục lừa dối tôi...
- Tại sao hai người lại không ly dị? Vì lý do tôn giáo chăng?
- Thưa không, tôn giáo là linh hồn, cuộc sống là thể xác. Linh hồn và thể xác tôi bị đày đọa. Tôi sẵn sàng ly dị cô ta, nhưng vợ tôi không nghe. Cô ấy nói, nếu tôi bỏ cô ấy, cô sẽ tự tử.
- Điều ấy chứng tỏ cô ấy còn yêu anh?
- Hoàn toàn không! Chẳng qua vì hoàn cảnh kinh tế. Cô ấy mồ côi cả cha lẫn mẹ, tài sản thì bị người anh phát tán hết nên không có ai nương tựa. Cái khổ của chúng tôi là người nọ căm hận người kia mà vẫn phải sống chung trong một mái nhà, không thể làm khác được.
- Đã có khi nào anh nghĩ đến chuyện giết vợ?
Hán im lặng không trả lời. Viên dự thẩm gặng hỏi đến lần thứ hai thì anh ta giật mình.
- Vâng, có, tôi thường mong cô ta chết. Gần hôm xảy ra sự việc, tôi bỗng nghĩ đến việc giết cô ta. Hôm ấy, khi trình diễn xong, vợ tôi bỏ đi đâu không chuẩn bị gì bữa ăn đêm, khiến tôi rất bực. Lúc cô ta về, tôi có mắng mỏ thì cô ta làm ầm lên, chỉ trích tôi bằng những lời đay nghiến thậm tệ. Tôi ngạc nhiên tại sao mình không giết cô ta. Việc ấy thật quá dễ, chẳng ai bắt tội tôi được, chỉ cần phóng trật một lưỡi dao. Nhưng tính tôi nhu nhược, tôi muốn cô ta chết tự nhiên cơ. Đến sáng tôi vẫn chưa ngủ được, cứ trở đi trở lại với những ý nghĩ như vậy. ở góc giường, vợ tôi cũng trằn trọc, lâu lâu cô ta lại thở dài. Thì ra, cô ta cũng không ngủ được, sáng dậy nét mặt phờ phạc cau có.
- Rồi hai người có đi đến chỗ dàn hòa với nhau?
Hán không trả lời thẳng vào câu hỏi:
- Buổi sáng hôm ấy, người tôi mụ mẫm, mệt mỏi rã rời. Hãy xem suốt hơn một ngày nay tôi chẳng ăn uống gì. Hình như vợ tôi cũng vậy. Nghề của chúng tôi rất cần sự tĩnh tâm. Tôi có thể nghỉ, song không hiểu sao hôm ấy tôi lại xuất hiện trên sàn diễn. Còn vợ tôi, cô ta mặc bộ đồ bó sát mình, tuy tươi cười, nhanh nhẹn cúi chào khán giả nhưng ẩn chứa bên trong là một vẻ chịu đựng khắc khổ. Khi nhằm đích phóng lần thứ nhất, tôi cảm thấy có một cái gì đó không được an toàn. Có thể do tôi đã quá suy sụp, bạc nhược. Đáng ra tôi phải xin nghỉ trình diễn mới phải, thật nguy hiểm! Nhưng đâm lao phải theo lao, không thể rút lại công việc được nữa.
Lần thứ hai tôi nhắm kỹ lâu hơn và chợt phát hiện ra rằng tay mình hơi run, một hiện tượng chưa bao giờ xảy ra đối với tôi. Vút, tôi la lớn, lưỡi dao phóng đi, trật cách xa đầu vợ tôi đến hai mươi phân so với tiêu chuẩn đặt ra. Vợ tôi thoáng chút ngạc nhiên. Cô ta giang rộng hai cánh tay. Tôi phóng tiếp mũi nữa, phía trên, rồi mũi nữa, phía dưới, lại trật. Người tôi mồ hôi toát ra như tắm, tay như tay giả, tôi chỉ mong cho chóng xong để được nghỉ. Trong khi vợ tôi nghiêng đầu, tôi phải phóng mũi sát cổ cô ta. Mũi dao vút bay, vẫn không chính xác. Tới mũi thứ hai, tay tôi vung, thật lạ lùng, vợ tôi giật mình, mắt ánh lên sự sợ hãi ghê gớm, không phải sợ tôi mà sợ sự vụng về lệch lạc bất thường của tôi, vậy là chết! Tôi kêu lên một tiếng, đầu óc quay cuồng đảo lộn. Nếu nhanh trí, tôi đã có thể hướng mũi dao đi chệch ra bên ngoài.
- Người ta có kể lại rằng khi vợ anh chết, anh có gục bên chân cô ta âm thầm cầu nguyện.
Người đàn ông im lặng suy nghĩ trong chốc lát, rồi khẽ lắc đầu.
- Không! Lúc đầu tôi nghĩ là phải luôn luôn tạo cho mọi người cảm giác rằng tôi rất đau khổ, có vậy người ta mới thông cảm, coi đấy là rủi ro tai nạn. Nhưng sau đó tôi không nghĩ đến nữa vì có một câu hỏi cử trở đi trở lại trong tôi. Có thật ta đã giết cô ta hay không giết cô ta? Đó là vô tình hay chủ tâm mưu sát? Cuối cùng, một ý nghĩ kịp đến giải phóng cho nỗi bức bối của tôi.
- Chắc anh tìm ra đó là ngộ sát?
- Không, tôi không nghĩ gì hơn là trình bày tất cả trước công lý, không giấu giếm gì cả, tùy công lý phán xử. Nếu thật sự tôi có tội, tôi chấp nhận án tử hình vì rằng tôi có tội. Còn không, tôi sẽ thanh thản vì lương tâm không có gì căn rứt. Tôi biết vợ tôi không có tội đến nỗi để bị giết.
Vị dự thẩm trầm ngâm một lát rồi khẽ gật đầu:
- Có thể những điều anh nói là sự thật. Nhưng anh hãy trả lời câu cuối cùng: Anh có cảm tưởng gì bây giờ, sau khi vợ anh đã chết?
- Nói ra có vẻ tàn nhẫn, nhưng ngay từ lúc quỳ bên cạnh xác cô ta, tôi đã thấy trong lòng nhẹ nhõm, sung sướng, mặc dù bên ngoài tôi phải đóng bộ dạng khác.
Thủ tục sẽ tiếp tục tiến hành sau!
Và bây giờ là câu hỏi:
* Theo bạn, người nghệ sĩ xiếc này có tội hay vô tội và lý do vì sao?
Góc tối
Posted by
i-mo... (Trưởng Lão) at Jan 22 2010, 01:03 PM. 2 comments
Trong một góc tối nào đó .... bạn đánh mất chính mình.
Cũng nhờ vào đó, bạn thấy mình thật ngu ngốc.
Bạn thấy còn nhiều ngưòi không thể nào bằng đụơc bạn.
Khi bạn có cơm, bạn lại chê nhão bảo khét trong khi bao nhiêu ngưòi chết đói ? Bạn tự hủy hoại mình trong khi bao nhiêu ngưòi muốn lành lặn dù trong một bứoc chân họ đi ?
Bạn có một gia đình, nhưng bạn lại múôn không có cha mẹ, dù trăm ngưòi chỉ mong một phút của bạn !
Ngôi nhà bạn quá nhỏ ? Ít ra nó to hơn tờ poster thằng bé ăn xin che cho đỡ uớt !
....Có lẽ cuộc sống còn lắm bất công. Dù sao thì hãy sống và nhìn xung quanh, bạn nhé
Cũng nhờ vào đó, bạn thấy mình thật ngu ngốc.
Bạn thấy còn nhiều ngưòi không thể nào bằng đụơc bạn.
Khi bạn có cơm, bạn lại chê nhão bảo khét trong khi bao nhiêu ngưòi chết đói ? Bạn tự hủy hoại mình trong khi bao nhiêu ngưòi muốn lành lặn dù trong một bứoc chân họ đi ?
Bạn có một gia đình, nhưng bạn lại múôn không có cha mẹ, dù trăm ngưòi chỉ mong một phút của bạn !
Ngôi nhà bạn quá nhỏ ? Ít ra nó to hơn tờ poster thằng bé ăn xin che cho đỡ uớt !
....Có lẽ cuộc sống còn lắm bất công. Dù sao thì hãy sống và nhìn xung quanh, bạn nhé

Có Những Điều ........
Posted by
Kakashi07 (Phó Lão) at Dec 31 2009, 04:58 AM. One comment
Có Những Điều ........
- Có những ước mơ sẽ vẫn chỉ là ước mơ dù cho ta có nổ lực đến đâu,nhưng nhờ có nó ta mạnh mẽ hơn,yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày.
- Có những lời hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi,bởi người hứa đã không còn nhớ nhưng nhờ có nó ta biết hi vọng và mong chờ.
- Có những ước hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi,nhưng nhờ có nó ta đã có những giây phút tuyệt vời.
- Có những nổi đau vẫn mãi là nổi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng,nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn.

- Có những sai lầm sẽ mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm,nhưng nhờ có nó ta bỗng giật mình : Điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta thật sự cảm nhận.
- Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra : vô tình gặp nhau vài lần đó là nhân duyên.
- Có những người bạn đơn giản chỉ là người quen nhưng nhờ có họ ta nhận ra tên bạn thân của ta tuyệt vời lắm.
- Có một người sẽ luôn chỉ là một của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới của một người và nhờ có người ấy ta đã có một tình yêu.

- Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm,nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau.

-->Và sẽ có người làm nên tất cả vì họ có ước mơ,họ tin vào lời hứa,họ có những lời ước hẹn,họ đã trưởng thành từ nỗi đau,họ nhận ra họ sai lầm,họ có người bạn thực sự vì bên họ có một tình yêu.
Tất cả là cuộc sống!.
- Có những ước mơ sẽ vẫn chỉ là ước mơ dù cho ta có nổ lực đến đâu,nhưng nhờ có nó ta mạnh mẽ hơn,yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày.
- Có những lời hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi,bởi người hứa đã không còn nhớ nhưng nhờ có nó ta biết hi vọng và mong chờ.
- Có những ước hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi,nhưng nhờ có nó ta đã có những giây phút tuyệt vời.
- Có những nổi đau vẫn mãi là nổi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng,nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn.

- Có những sai lầm sẽ mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm,nhưng nhờ có nó ta bỗng giật mình : Điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta thật sự cảm nhận.
- Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra : vô tình gặp nhau vài lần đó là nhân duyên.
- Có những người bạn đơn giản chỉ là người quen nhưng nhờ có họ ta nhận ra tên bạn thân của ta tuyệt vời lắm.
- Có một người sẽ luôn chỉ là một của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới của một người và nhờ có người ấy ta đã có một tình yêu.

- Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm,nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau.

-->Và sẽ có người làm nên tất cả vì họ có ước mơ,họ tin vào lời hứa,họ có những lời ước hẹn,họ đã trưởng thành từ nỗi đau,họ nhận ra họ sai lầm,họ có người bạn thực sự vì bên họ có một tình yêu.
Tất cả là cuộc sống!.
Bản chất của thành công
Posted by
a123b456 (Quản lý cao cấp ^^!) at Sep 17 2009, 05:42 PM. One comment
Bài viết của tác giả : Hà Minh Ngọc
Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục?
Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ. Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy.
Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.
Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?
Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công - bị - trì - hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.
Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Chuyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ - người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ - người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?
Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá - học - của - một - người - cha.
Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ.
Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, mẹ tôi vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.
Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.
Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich - ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!
Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”.
Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục?
Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ. Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy.
Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.
Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?
Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công - bị - trì - hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.
Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Chuyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ - người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ - người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?
Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá - học - của - một - người - cha.
Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ.
Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, mẹ tôi vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.
Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.
Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich - ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!
Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”.
"Anh, mình chia tay được không"
Posted by
i-mo... (Trưởng Lão) at Sep 16 2009, 12:46 PM. 5 comments

Trước khi quyết định nói ra như thế, em đã suy nghĩ, trăn trở rất nhiều lần, nhưng rồi biết không thể nào duy trì được nữa.
Lần đầu gặp anh tại nhà thờ, em đã cảm thấy anh rất gần gũi, thân quen, như một người anh trai có thể che chở, bảo vệ được cho em. Và rồi, dần dà, anh thích em, chiều chuộng em, dành mọi quan tâm, lo lắng cho em, khiến bao người ganh tị, bảo: "Mày vậy mà có phúc quá!".
Uống nước, chẳng bao giờ anh để em tự rót, mà luôn rót cho em. Thấy em bỏ bữa để lo công việc cho nhà thờ, ăn cơm xong, anh hộc tốc mua nào là thức ăn nhẹ, nước suối, bánh kẹo...Em khá..."choáng" vì có thể phần thức ăn đó đủ cho khẩu phần...10 người! "Sao anh mua nhiều quá vậy?". Anh cười: "Em cứ lựa đi, món nào thích em cứ ăn, phần còn lại anh sẽ chia sẻ bạn bè". Em chia sẻ bất cứ điều gì, anh cũng đồng tình với em, em muốn thế này, thế nọ, anh cũng chẳng buồn phản đối...
Dần dà, em biết được rằng, mình đã có lỗi với anh!
Lỗi lớn nhất, là em nhận ra em không hề yêu anh!
Bởi đơn giản, em chỉ cảm động, ngộ nhận trước tình cảm anh dành cho em...Anh chiều chuộng em hết mực, nhưng em thì dần dà ngán ngẩm như thế quá rồi!
Một ngày đầy nắng và gió như bao chủ nhật khác trong nhà thờ, trong khoảng sân rộng lớn, anh lại ngồi trên ghế đá, bên cạnh em. Anh khệ nệ mang nào bánh kẹo, hoa quả, nước uống, và cả quà cho em nữa!
Em cảm thấy xót xa, nhưng rồi níu kéo thì em được gì, anh được gì? Em chỉ thêm đau khổ dằn vặt, còn anh thì ngày càng lún sâu vào ảo tưởng về một tình yêu hạnh phúc. Hạnh phúc thế nào được hả anh, khi tình cảm anh dành cho em nhiều hơn em dành cho anh?
"Anh, mình chia tay được không?
Chẳng nằm ngoài dự đoán của em, mặt anh thắt lại, bồn chồn: "Em à, anh đã làm gì có lỗi, em cứ nói ra, anh sẽ hoàn toàn sửa sai dần dần mà, anh hứa đó!"
"Nếu tình yêu chỉ được vun đắp từ một phía thì làm sao lâu bền được hả anh? Em rất quý anh, em nhận ra rằng anh rất tốt với em, có thể nói trên đời này không ai quan tâm đặc biệt đến em giống anh. Nhưng anh à, níu kéo chỉ gây đau khổ cho cả anh và em, vậy nên, anh cứ tập xa em dần dần, anh nhé!"
Ngưng một chút, em lại nuốt ngược nước mắt, cố gắng nói từng lời: "Anh cứ xem như em đã thích người khác, rồi anh hận em đi, càng nhiều càng tốt, em không thể chia tay anh dứt điểm khi mà anh quá tốt với em"
Lòng se sắt, anh nói: "Làm sao anh có thể đối xử với em được như thế, làm sao?"
o0o
Thấm thoát đã hai năm kể từ ngày đó. Em biết, quyết định của mình không hề sai lầm. Bây giờ, thẳm sâu trong tim em, vẫn còn một chút tình cảm đặc biệt dành cho anh, nhưng nó nằm ở góc khuất, mờ nhạt lắm.
Hiện tại, có chuyện gì, em cũng chia sẻ với anh. Anh cũng không quá "khắt khe" nữa, anh để em tự do, thoải mái. Chính điều đó làm em cảm thấy vui. Anh à, em vẫn cho rằng quyết định ngày trước là sự giải thoát cho cả hai ta, và quan trọng hơn, anh đã có một kinh nghiệm tình yêu đầu đời, đúng không?
Chia tay đâu phải là chấm dứt tất cả. Bởi anh và em vẫn xem nhau như bạn thân, và em cảm thấy hãnh diện khi được anh trò chuyện, chia sẻ. Một lần nữa, cảm ơn anh, cảm ơn sự bao dung và lòng chân thành từ anh! Em tin, một ngày nào đó, một người con gái khác tốt hơn em, sẽ đến với anh. Luôn mong anh hạnh phúc.

[St]
Tình yêu của 2 người điên
Posted by
Quach_Chi_Vy (Môn Đệ) at Jul 26 2009, 03:16 PM. 4 comments
Có 1 câu chuyện về tình yêu mà nhân vật chính là 2 người điên. Người con trai chỉ biết nói những lời điên rồ, còn người con gái thì chỉ biết dùng đôi mắt vô hồn nhìn người con trai, và cười, một nụ cười của một người điên.
Hai người trước đây không quen biết, một người ở phương Nam, một người ở phương Bắc. Gia đình của 2 người đều nguyền rủa 2 người là điên, và đuổi 2 người 2 khỏi nhà, làm 2 người phải lưu lạc bốn phương. Người con trai từ phương Nam đi về phương Bắc, còn người con gái đi từ phương Bắc về phương Nam. Người con trai trước đây không điên, nhưng trong lúc đang ở công trường thi công bị gạch rơi trúng đầu, nên sinh ra điên. Còn người con gái trước đây cũng không hề điên, trước đây thi đại học người con gái đỗ thủ khoa, nhưng rồi tên của cô trên bảng vàng bị một người có tiền tráo đổi. Và từ đó người con gái không nói lời nào nữa, và cũng không đếm xỉa đến bố mẹ, về sau sinh ra bị điên.
Không biết đã lưu lạc bao lâu mà quần áo của người con trai bẩn thỉu đến mức không thể chấp nhận đc, giày thì rách đến nỗi không thể rách hơn nữa, để lộ ra cả những ngón chân bầm tím. Còn chiếc áo màu hồng mà người con gái mặc cũng không thể gọi là màu hồng được nữa, phải gọi là màu xám thì đúng hơn.Trên mái tóc rối tung còn có những sợi cỏ khô. Nhưng mặt người con gái vẫn trắng, và trắng một cách thần kỳ, trên tay cầm 1 chai nước khoáng, vừa nhìn người qua đường vừa đờ đẫn cười. Hai người gặp nhau trong một buổi hoàng hôn, khi mà cả 2 người đều phát hiện trong thùng rác có 1 cái bánh bao đã mốc meo. Cả 2 cùng nhảy vào lấy miếng bánh và va đầu vào nhau. Người con trai trợn mắt nhìn người con gái một cách thù hằn, còn người con gái thì nhìn người con trai đờ đẫn cười. Cuối cùng thì kẻ thắng lợi là người con trai, người con trai đã cướp được miếng bánh, mở to đôi môi đen sì gặm miếng bánh 1 miếng, còn người con gái vẫn đứng yên, chỉ đờ đẫn nhìn người con trai và cười. Người con trai nhìn người con gái, và trong mắt người con trai không có chút gì gọi là động lòng. Người con gái vẫn đờ đẫn nhìn người con trai, từ trong miệng ko ngớt phát ra những tiếng thèm thuồng miếng bánh. Người con trai dừng việc ăn lại, bắt đầu nhìn người con gái, đờ đẫn nhìn, 2 người cứ nhìn nhau như vậy, người con trai ko biểu lộ chút tình cảm nào, người con gái điên điên cười. Người con trai bất ngờ đưa miếng bánh đang ăn dở cho người con gái, người con gái vội vàng cầm lấy và ăn ngấu nghiến. Người con trai bỏ đi, không quay đầu lại nhìn. Lúc người con trai về đến căn nhà bỏ hoàng, nơi người con trai đang tá túc, quay đầu lại thì nhìn thấy người con gái. Thì ra người con gái đi theo sau người con trai đến tận nơi này, người con gái cứ đờ đẫn nhìn người con trai cười, cả 2 không nói câu nào, người con gái từ đó ở bên cạnh người con trai. Tối, lúc ngủ, người con trai cảm thấy thật ấm áp, một cảm giác mà trước đây chưa hề có, người con gái nằm bên cạnh người con trai, ngủ một giấc thật ngon lành, nhìn người con gái lúc ngủ không hề giống 1 người điên.
Hai người cứ như vậy sống cùng nhau. Ban ngày cả 2 người đi kiếm đồ ăn ở ngoài đường, ban đêm thì về chỗ ngủ. Cuộc sống cứ ngày ngày trôi qua như thế. Một ngày không hiểu người con trai kiếm đâu ra một chiếc nhẫn đã biến thành màu xanh, đưa cho người con gái đeo. Người con gái nhìn người con trai đờ đẫn cười, đêm đó người con gái cười nhiều đến nỗi phá tan bầu không khí yên tĩnh. Rồi cười ra nước mắt, người con gái bắt đầu khóc, ôm người con trai và khóc. Người con trai đứng yên, trên mặt vẫn ko biểu lộ một chút tình cảm nào.
Về sau người con gái bị bệnh, từ trước đến nay người con gái chưa bao giờ bị, nhưng bây giờ đã bị bệnh, và bị bệnh nặng. Ban ngày người con gái ko thể cùng người con trai đi kiếm đồ ăn, không thể nhìn người con trai và cười. Người con trai một mình đi kiếm đồ. Buổi trưa bất chợt người con trai cầm về 1 chai nước khoáng và 1 cái bánh bao còn mới nguyên. Trên mặt người con trai có mấy vết xước, còn ngón tay thì thâm tím, và trên môi có mấy vệt máu. Thì ra trong lúc cướp nước khoáng và bánh bao về cho người con gái, người con trai bị chủ hàng đánh. Người con gái nhắm mắt, không nhìn người con trai cười như trước đây. Người con trai đưa bánh cho người con gái, nhưng người con gái không ăn. Người con gái sắp chết rồi, toàn thân nóng rực, bắt đầu hôn mê. Nét mặt người con trai lần đầu tiên biểu lộ tình cảm, một vẻ mặt hoang mang. Người con trai chạy ra đường, nhìn thấy một người mặc áo xanh cảnh sát liền khóc, cũng là lần đầu tiên khóc, không ngớt miệng nói “cứu người”. Người mặc quân phục xanh liền gạt người con trai ra, và chửi “Cút đi! Mình cũng thật là đen đủi, ra đường không để ý”. Người con trai nằm cúi xuống đất, ngửa mặt lên cầu xin. Người mặc quân phục xanh đá người con trai mấy cái, và nhỏ nước bọt vào người con trai rồi bỏ đi. Người con trai mãi hồi lâu mới lồm cồm bò dậy, trên mặt nước mắt đã chảy thành hàng.
Người con trai quay về bế người con gái ra ngoài đường. Người trên đường qua lại rất đông, nhưng không một ai chú ý đến 2 người. Người nào nhìn thì cũng nhìn qua rồi nhanh chóng bước qua. Người con trai đặt người con gái lên đường, không còn mong chờ gì người qua đường nữa. Người con gái bây giờ đã thở yếu lắm rồi. Người con trai liền nhặt một miếng kính vỡ ở trên đường. Miếng kính có 1 đầu rất nhọn và sắc. Người con trai dùng miếng kính cắt vào tay người con gái, máu từ tay người con gái bắn cả vào mặt người con trai. Người con trai cười “ha ha, tôi giết người rồi, các người nhìn ta giết người đây ...” Xe cứu hộ đến, người con gái được đem lên xe. Còn những người qua đường thì nguyền rủa người con trai rồi lại bước đi. Người con gái cuối cùng không qua khỏi vì máu mất nhiều quá, người con gái lúc chết vẫn cười, tay vẫn giữ lấy chiếc nhẫn người con trai tặng trước đây. Còn người con trai vẫn đứng đợi, đợi mãi người con gái vẫn không quay trở lại. Người con trai khóc, khóc cả đêm, khóc đến nỗi chẳng còn ai chú ý đến người con trai khóc nữa.
Và tại thùng rác nơi 2 người lần đầu tiên gặp nhau trước đây, người ta tìm thấy xác người con trai. Nụ cười trên mặt người con trai đã tắt , và vẫn ôm vào ngực 1 cái bánh bao mốc meo và 1 chai nước khoáng chưa mở.
(Sưu tầm )
Hai người trước đây không quen biết, một người ở phương Nam, một người ở phương Bắc. Gia đình của 2 người đều nguyền rủa 2 người là điên, và đuổi 2 người 2 khỏi nhà, làm 2 người phải lưu lạc bốn phương. Người con trai từ phương Nam đi về phương Bắc, còn người con gái đi từ phương Bắc về phương Nam. Người con trai trước đây không điên, nhưng trong lúc đang ở công trường thi công bị gạch rơi trúng đầu, nên sinh ra điên. Còn người con gái trước đây cũng không hề điên, trước đây thi đại học người con gái đỗ thủ khoa, nhưng rồi tên của cô trên bảng vàng bị một người có tiền tráo đổi. Và từ đó người con gái không nói lời nào nữa, và cũng không đếm xỉa đến bố mẹ, về sau sinh ra bị điên.
Không biết đã lưu lạc bao lâu mà quần áo của người con trai bẩn thỉu đến mức không thể chấp nhận đc, giày thì rách đến nỗi không thể rách hơn nữa, để lộ ra cả những ngón chân bầm tím. Còn chiếc áo màu hồng mà người con gái mặc cũng không thể gọi là màu hồng được nữa, phải gọi là màu xám thì đúng hơn.Trên mái tóc rối tung còn có những sợi cỏ khô. Nhưng mặt người con gái vẫn trắng, và trắng một cách thần kỳ, trên tay cầm 1 chai nước khoáng, vừa nhìn người qua đường vừa đờ đẫn cười. Hai người gặp nhau trong một buổi hoàng hôn, khi mà cả 2 người đều phát hiện trong thùng rác có 1 cái bánh bao đã mốc meo. Cả 2 cùng nhảy vào lấy miếng bánh và va đầu vào nhau. Người con trai trợn mắt nhìn người con gái một cách thù hằn, còn người con gái thì nhìn người con trai đờ đẫn cười. Cuối cùng thì kẻ thắng lợi là người con trai, người con trai đã cướp được miếng bánh, mở to đôi môi đen sì gặm miếng bánh 1 miếng, còn người con gái vẫn đứng yên, chỉ đờ đẫn nhìn người con trai và cười. Người con trai nhìn người con gái, và trong mắt người con trai không có chút gì gọi là động lòng. Người con gái vẫn đờ đẫn nhìn người con trai, từ trong miệng ko ngớt phát ra những tiếng thèm thuồng miếng bánh. Người con trai dừng việc ăn lại, bắt đầu nhìn người con gái, đờ đẫn nhìn, 2 người cứ nhìn nhau như vậy, người con trai ko biểu lộ chút tình cảm nào, người con gái điên điên cười. Người con trai bất ngờ đưa miếng bánh đang ăn dở cho người con gái, người con gái vội vàng cầm lấy và ăn ngấu nghiến. Người con trai bỏ đi, không quay đầu lại nhìn. Lúc người con trai về đến căn nhà bỏ hoàng, nơi người con trai đang tá túc, quay đầu lại thì nhìn thấy người con gái. Thì ra người con gái đi theo sau người con trai đến tận nơi này, người con gái cứ đờ đẫn nhìn người con trai cười, cả 2 không nói câu nào, người con gái từ đó ở bên cạnh người con trai. Tối, lúc ngủ, người con trai cảm thấy thật ấm áp, một cảm giác mà trước đây chưa hề có, người con gái nằm bên cạnh người con trai, ngủ một giấc thật ngon lành, nhìn người con gái lúc ngủ không hề giống 1 người điên.
Hai người cứ như vậy sống cùng nhau. Ban ngày cả 2 người đi kiếm đồ ăn ở ngoài đường, ban đêm thì về chỗ ngủ. Cuộc sống cứ ngày ngày trôi qua như thế. Một ngày không hiểu người con trai kiếm đâu ra một chiếc nhẫn đã biến thành màu xanh, đưa cho người con gái đeo. Người con gái nhìn người con trai đờ đẫn cười, đêm đó người con gái cười nhiều đến nỗi phá tan bầu không khí yên tĩnh. Rồi cười ra nước mắt, người con gái bắt đầu khóc, ôm người con trai và khóc. Người con trai đứng yên, trên mặt vẫn ko biểu lộ một chút tình cảm nào.
Về sau người con gái bị bệnh, từ trước đến nay người con gái chưa bao giờ bị, nhưng bây giờ đã bị bệnh, và bị bệnh nặng. Ban ngày người con gái ko thể cùng người con trai đi kiếm đồ ăn, không thể nhìn người con trai và cười. Người con trai một mình đi kiếm đồ. Buổi trưa bất chợt người con trai cầm về 1 chai nước khoáng và 1 cái bánh bao còn mới nguyên. Trên mặt người con trai có mấy vết xước, còn ngón tay thì thâm tím, và trên môi có mấy vệt máu. Thì ra trong lúc cướp nước khoáng và bánh bao về cho người con gái, người con trai bị chủ hàng đánh. Người con gái nhắm mắt, không nhìn người con trai cười như trước đây. Người con trai đưa bánh cho người con gái, nhưng người con gái không ăn. Người con gái sắp chết rồi, toàn thân nóng rực, bắt đầu hôn mê. Nét mặt người con trai lần đầu tiên biểu lộ tình cảm, một vẻ mặt hoang mang. Người con trai chạy ra đường, nhìn thấy một người mặc áo xanh cảnh sát liền khóc, cũng là lần đầu tiên khóc, không ngớt miệng nói “cứu người”. Người mặc quân phục xanh liền gạt người con trai ra, và chửi “Cút đi! Mình cũng thật là đen đủi, ra đường không để ý”. Người con trai nằm cúi xuống đất, ngửa mặt lên cầu xin. Người mặc quân phục xanh đá người con trai mấy cái, và nhỏ nước bọt vào người con trai rồi bỏ đi. Người con trai mãi hồi lâu mới lồm cồm bò dậy, trên mặt nước mắt đã chảy thành hàng.
Người con trai quay về bế người con gái ra ngoài đường. Người trên đường qua lại rất đông, nhưng không một ai chú ý đến 2 người. Người nào nhìn thì cũng nhìn qua rồi nhanh chóng bước qua. Người con trai đặt người con gái lên đường, không còn mong chờ gì người qua đường nữa. Người con gái bây giờ đã thở yếu lắm rồi. Người con trai liền nhặt một miếng kính vỡ ở trên đường. Miếng kính có 1 đầu rất nhọn và sắc. Người con trai dùng miếng kính cắt vào tay người con gái, máu từ tay người con gái bắn cả vào mặt người con trai. Người con trai cười “ha ha, tôi giết người rồi, các người nhìn ta giết người đây ...” Xe cứu hộ đến, người con gái được đem lên xe. Còn những người qua đường thì nguyền rủa người con trai rồi lại bước đi. Người con gái cuối cùng không qua khỏi vì máu mất nhiều quá, người con gái lúc chết vẫn cười, tay vẫn giữ lấy chiếc nhẫn người con trai tặng trước đây. Còn người con trai vẫn đứng đợi, đợi mãi người con gái vẫn không quay trở lại. Người con trai khóc, khóc cả đêm, khóc đến nỗi chẳng còn ai chú ý đến người con trai khóc nữa.
Và tại thùng rác nơi 2 người lần đầu tiên gặp nhau trước đây, người ta tìm thấy xác người con trai. Nụ cười trên mặt người con trai đã tắt , và vẫn ôm vào ngực 1 cái bánh bao mốc meo và 1 chai nước khoáng chưa mở.
(Sưu tầm )
Ngoại tình ?
Posted by
Quach_Chi_Vy (Môn Đệ) at Jul 26 2009, 03:15 PM. 0 comments
Hầu hết mọi người cho rằng chung thủy là điều kiện tiên quyết cho một mối quan hệ thành công. Nhưng trên thực tế vẫn có rất nhiều người phản bội. Đặc biệt ở giới của chúng ta ... khi ánh mắt ... tầm nhìn ... sự đẩy đưa ... Liệu có dùng lại ở từ "thiếu thủy chung" hay chỉ là ngoại tình ???
Vì sao lại xảy ra ngoại tình?
Có bao nhiêu người thì có từng đấy lý do. Nhưng thông thường, một cuộc tình vụng trộm là dấu hiệu bên ngoài của một niềm khát khao được thay đổi ở bên trong. Có thứ gì đó không ổn trong cuộc sống hoặc mối quan hệ của người đó - và ngoại tình là một cú hích để tạo ra sự thay đổi.
Ngoại tình không hẳn chỉ vì sex. Thực tế, các chuyên gia tình cảm đã khẳng định ngoại tình là bất cứ sự thân mật nào giữa hai người mà làm tổn hại tới niềm tin của bạn đời.
Một số nguyên nhân phổ biến gây nên ngoại tình:
Các vấn đề trong mối quan hệ - nếu bạn không hạnh phúc với một nửa còn lại thì bạn rất dễ tìm kiếm nó ở một nơi khác.
Sự nhàm chán - nếu bạn chán chường với cuộc sống của mình, ngoại tình sẽ như một cuộc phiêu lưu mới.
Lòng tự trọng bị hạ thấp - bạn cần tìm lại sự khẳng định ở một nơi khác rằng bạn vẫn hấp dẫn và đáng yêu.
Ba ngọn nên vẫn đẹp khi được thắp sáng chung ???
Các kiểu ngoại tình:
Khuấy động thực tại - khi một người cảm thấy bất mãn về mối quan hệ, ngoại tình là một cách tiềm thức để thu hút sự chú ý của người kia tới vấn đề và đưa mọi thứ ra ánh sáng.
Tìm kiếm lối thoát - Thay vì đối mặt với thực tế rằng mối quan hệ không thành công, ngoại tình là một cách để trốn chạy.
Phiêu lưu, thử nghiệm - Bản chất vụng trộm của ngoại tình làm gia tăng hàm lượng adrnaline. Cùng với sự hứng thú tình dục với một người mới lạ và những cảm xúc lãng mạn tươi mới của cuộc tình, nó dường như khó cưỡng lại được.
Mối quan hệ tay ba - có thể kéo dài hằng năm, hoặc bao gồm xâu chuỗi các vụ quan hệ liên tiếp. Một số người cảm thấy khó khăn khi phải gắn kết với một người, họ ngột ngạt bởi cuộc sống một vợ một chồng. Có người thứ 3 mang tới một lối thoát cho những khó khăn trong cuộc sống của họ.
Bạn có tin là có mối quan hệ tay 3 ... ngoại tình không tình dục ???
Những cách tránh ngoại tình:
Cởi mở - trung thực là chìa khóa để tránh sự phản bội. Thổ lộ những cám dỗ với bạn đời và sẵn sàng hỗ trợ lẫn nhau.
Gần gũi - xây dựng và duy trì sự thân mật tình cảm cũng như tình dục trong mối quan hệ. Càng gần gũi, 2 người càng mạnh mẽ.
Khôn ngoan - đừng có tự thỏa mãn hết mức nhu cầu của mình, mọi người đều rất dễ bị sa vào sự cám dỗ.
Cảnh giác - nếu bạn thấy mình bị hấp dẫn bởi một ai đó, hãy hành động để không được tiến gần hơn.
Cư xử đúng mực: nếu bạn tự nhận mình có tính trêu đùa, cợt nhả, hãy nhớ rằng nếu bạn không muốn bị bỏng thì đừng có đùa với lửa.
Bạn có giữ được bình tĩnh để ngẫm lại 5 điều trên ???
Khi việc ngoại tình bị phát hiện
Cho dù việc phát hiện ra là từ từ hoặc bất ngờ, thì sốc là cảm giác đầu tiên mà bạn sẽ cảm nhận. Khi cơn choáng váng qua đi, còn lại trong bạn sẽ là sự giận dữ, buồn khổ, mông lung và cả lúng túng, đặc biệt khi bạn là người không chung thủy. Hầu hết mọi người đều tự hỏi tại sao điều này lại có thể xảy ra, và băn khoăn không biết liệu còn tương lai nào cho mối quan hệ.
Hãy tha thứ ???
Duy trì quan hệ sau ngoại tình
Niềm tin là một điều thiết yếu cho một mối quan hệ lành mạnh, và nó là thứ cần phải khôi phục đầu tiên sau khi đã bị phá hủy. Nếu bạn là người phản bội, bạn cần phải nỗ lực để khẳng định với bạn đời rằng họ mới là người bạn thực sự thương yêu, và bạn đã thu được bài học từ sai lầm.
Nếu bạn là người bị phản bội, bạn có thể liên tục nghi hoặc trong một thời gian dài. Nhưng rồi cũng sẽ đến lúc bạn lấy lại được lòng tự tin và sự yên tâm về mối quan hệ.
Chỉ cần một khoảnh khắc để phá vỡ lòng tin, nhưng cần rất lâu để khôi phục nó. Đầu tiên bạn có thể sẽ cảm thấy mối quan hệ không thể nào hàn gắn được nữa, nhưng với sự nỗ lực và kiên trì, nó sẽ sống sót. Ngoại tình luôn là dấu hiệu của một bước ngoặt trong mối quan hệ - chứ không phải dấu hiệu của sự kết thúc.
Vì sao lại xảy ra ngoại tình?
Có bao nhiêu người thì có từng đấy lý do. Nhưng thông thường, một cuộc tình vụng trộm là dấu hiệu bên ngoài của một niềm khát khao được thay đổi ở bên trong. Có thứ gì đó không ổn trong cuộc sống hoặc mối quan hệ của người đó - và ngoại tình là một cú hích để tạo ra sự thay đổi.
Ngoại tình không hẳn chỉ vì sex. Thực tế, các chuyên gia tình cảm đã khẳng định ngoại tình là bất cứ sự thân mật nào giữa hai người mà làm tổn hại tới niềm tin của bạn đời.
Một số nguyên nhân phổ biến gây nên ngoại tình:
Các vấn đề trong mối quan hệ - nếu bạn không hạnh phúc với một nửa còn lại thì bạn rất dễ tìm kiếm nó ở một nơi khác.
Sự nhàm chán - nếu bạn chán chường với cuộc sống của mình, ngoại tình sẽ như một cuộc phiêu lưu mới.
Lòng tự trọng bị hạ thấp - bạn cần tìm lại sự khẳng định ở một nơi khác rằng bạn vẫn hấp dẫn và đáng yêu.
Ba ngọn nên vẫn đẹp khi được thắp sáng chung ???
Các kiểu ngoại tình:
Khuấy động thực tại - khi một người cảm thấy bất mãn về mối quan hệ, ngoại tình là một cách tiềm thức để thu hút sự chú ý của người kia tới vấn đề và đưa mọi thứ ra ánh sáng.
Tìm kiếm lối thoát - Thay vì đối mặt với thực tế rằng mối quan hệ không thành công, ngoại tình là một cách để trốn chạy.
Phiêu lưu, thử nghiệm - Bản chất vụng trộm của ngoại tình làm gia tăng hàm lượng adrnaline. Cùng với sự hứng thú tình dục với một người mới lạ và những cảm xúc lãng mạn tươi mới của cuộc tình, nó dường như khó cưỡng lại được.
Mối quan hệ tay ba - có thể kéo dài hằng năm, hoặc bao gồm xâu chuỗi các vụ quan hệ liên tiếp. Một số người cảm thấy khó khăn khi phải gắn kết với một người, họ ngột ngạt bởi cuộc sống một vợ một chồng. Có người thứ 3 mang tới một lối thoát cho những khó khăn trong cuộc sống của họ.
Bạn có tin là có mối quan hệ tay 3 ... ngoại tình không tình dục ???
Những cách tránh ngoại tình:
Cởi mở - trung thực là chìa khóa để tránh sự phản bội. Thổ lộ những cám dỗ với bạn đời và sẵn sàng hỗ trợ lẫn nhau.
Gần gũi - xây dựng và duy trì sự thân mật tình cảm cũng như tình dục trong mối quan hệ. Càng gần gũi, 2 người càng mạnh mẽ.
Khôn ngoan - đừng có tự thỏa mãn hết mức nhu cầu của mình, mọi người đều rất dễ bị sa vào sự cám dỗ.
Cảnh giác - nếu bạn thấy mình bị hấp dẫn bởi một ai đó, hãy hành động để không được tiến gần hơn.
Cư xử đúng mực: nếu bạn tự nhận mình có tính trêu đùa, cợt nhả, hãy nhớ rằng nếu bạn không muốn bị bỏng thì đừng có đùa với lửa.
Bạn có giữ được bình tĩnh để ngẫm lại 5 điều trên ???
Khi việc ngoại tình bị phát hiện
Cho dù việc phát hiện ra là từ từ hoặc bất ngờ, thì sốc là cảm giác đầu tiên mà bạn sẽ cảm nhận. Khi cơn choáng váng qua đi, còn lại trong bạn sẽ là sự giận dữ, buồn khổ, mông lung và cả lúng túng, đặc biệt khi bạn là người không chung thủy. Hầu hết mọi người đều tự hỏi tại sao điều này lại có thể xảy ra, và băn khoăn không biết liệu còn tương lai nào cho mối quan hệ.
Hãy tha thứ ???
Duy trì quan hệ sau ngoại tình
Niềm tin là một điều thiết yếu cho một mối quan hệ lành mạnh, và nó là thứ cần phải khôi phục đầu tiên sau khi đã bị phá hủy. Nếu bạn là người phản bội, bạn cần phải nỗ lực để khẳng định với bạn đời rằng họ mới là người bạn thực sự thương yêu, và bạn đã thu được bài học từ sai lầm.
Nếu bạn là người bị phản bội, bạn có thể liên tục nghi hoặc trong một thời gian dài. Nhưng rồi cũng sẽ đến lúc bạn lấy lại được lòng tự tin và sự yên tâm về mối quan hệ.
Chỉ cần một khoảnh khắc để phá vỡ lòng tin, nhưng cần rất lâu để khôi phục nó. Đầu tiên bạn có thể sẽ cảm thấy mối quan hệ không thể nào hàn gắn được nữa, nhưng với sự nỗ lực và kiên trì, nó sẽ sống sót. Ngoại tình luôn là dấu hiệu của một bước ngoặt trong mối quan hệ - chứ không phải dấu hiệu của sự kết thúc.
Đơn Đặt Hàng Người Yêu 2009.
Posted by
Kakashi07 (Phó Lão) at Jul 23 2009, 05:54 AM. 0 comments
Chàng trai đến từ ngày mai…
•Nồng nhiệt như chàng Romeo hiện đại: Chàng trai của em sẽ có trái tim rực lửa yêu như “chàng Romeo tàu điện ngầm” Patrick Moberg (Patrick Moberg, 21 tuổi, gặp tình yêu “sét đánh” trên một chuyến tàu điện ngầm ở Manhattan (New York, Mỹ), nhưng anh đã để mất dấu cô gái tại đây. Patrick đã khoong bỏ cuộc, lập ra một trang web để tìm kiếm cô gái. Và chỉ sau 48 giờ, giữa một thành phố 8 triệu dân anh đã tìm ra cô gái của đời mình). Nếu gặp em, một thoáng chạm mặt đâu đó “trên đường đời tấp nập”, anh không “vô tình đi lướt qua nhau” mà anh sẽ tìm mọi cách để níu giữ em, tìm gặp em và chinh phục em bằng tình yêu mãnh liệt của mình.
•Lãng mạn như một nghệ sĩ: Giữa hàng loạt món đồ chơi của một anh chàng hiện đại thời công nghệ số: laptop, iPod, iPhone…có thể em chỉ cần một cây đàn guitar thùng giản dị và một trái tim không bị số hóa. Em không cần những buổi tối kỳ công chinh phục em trong mootj quán cà phê sành điệu, một quán bả thời thượng, ở đó anh hãnh diện tặng em một bữa tối sang trọng dưới ánh nến vàng, những bông hồng thấm đẫm sương đêm… Em chỉ cần tay anh dạo trên phím đàn cũ kỹ một bản tình ca tha thiết hát tặng riêng em, và một đôi mắt biết noisnhieuef hơn những lời trau chuốt sau những món quà đắt tiền.
•Giàu cảm xúc hơn: Gia tài của anh, cũng như bao chàng tuổi trẻ tài cao khác, rồi đây sẽ có những bằng cấp cao ngất, những chứng chỉ sáng chói, đi kèm là những số không quyền lực trong tài khoản ngân hàng… Nhưng xin anh, hãy thêm vào đó những quyển sách để tâm hồn anh giàu có hơn và trái tim anh rộng lớn hơn. Tim anh có thể rung lên vì một hợp đồng kinh tế với khoản lợi nhuận kếch sù, nhưng nó không thể không thổn thức khi đọc được lời tỏ tình từ một cô gái câm điếc bẳm sinh: “Thế giới của em vắng anh bỗng trở nên im ắng quá…” (Trích từ tác phẩm văn học Cô đơn trên mạng của nhà văn Ba Lan Janusz Leon Wisniewski). Tình yêu của anh dành cho em sẽ sâu lắng hơn khi anh kết bạn vói sách và yêu nó…
•Dũng cảm như một hiệp sĩ: Vì tình yêu, anh sẽ dũng cảm hơn, kiên cường hơn trong cuộc đấu tranh với những thế lực đen tối. thế lực ấy có thể là khoảng cách giàu – nghèo trong một cuộc tình, là quá khứ tăm tối vì sự sa ngã dại dột, là quan niệm môn đăng hậu đối cổ lỗ, là tiếng đời ác độc, là những phán xét bất công của số mệnh…
•Lịch lãm như một quý ông chân chính: Nhưng sự lịch lãm đó không chỉ dùng để mở cửa xe cho một tiểu thư, viết những dòng bay bướm vào bưu thiếp gửi người yêu, trao tặng người phụ nữ mình yêu những đóa hoa rực rỡ vào dịp lễ lộc… mà có khi chỉ là những hành động cực kỳ giản dị - đưa một cụ già qua đường, dắt xe cho một phụ nữ có con mọn, đỡ một cô gái ngã xe… nhưng nó làm ấm áp trái tim không chỉ một người, và em hãnh diện nếu người em yêu chính là người đàn ông giàu nghĩa hiệp đó.
•Tinh tế, nhạy cảm hơn: Có biết bao nhiêu người con gái đã khóc khi đọc và xem tác phẩm P/S I love you (Tái bút, anh yêu em)? Nhiều, nhiều lắm. bởi ngoài đời vẫn còn nhiều cô gái thất vọng về người mình yêu, vẫn day dứt về những điều chưa trọn vẹn cho một cuộc tình: họ thiếu một cái nắm tay nâng niu, một ánh nhìn trìu, một tin nhắn yêu thương… từ người yêu. Đôi khi chính những tiểu tiết sẽ xây nên một mối tình lớn. vì vậy, xin các anh đừng quên mang bên mình sự nhạy cảm tinh tế trong cuộc hành trình đến với tình yêu…
Em ngoan của 2009…
-Anh sẽ yêu sự thông minh của em. Sự thông minh giống bà Hillary Clinton khi đứng cùng chồng trong những ngày gian khó. Sự thông minh để anh có thể tự hào chia sẻ những thành công của em, và nắm tay em thật chặt để chúng ta có thể cùng nhau vững bước đi trên đường đời gian khó.
-Anh sẽ yêu cách em sống chân thật và trân trọng sự thật, cho dù sự thật có là khó khăn, đầy thử thách, có thể làm em buồn, làm em lo sợ hay giận dữ.
-Anh yêu cả cảm giác an toàn bao lấy em, cảm giác tự do vì được là chính mình. Vì em của anh tốt bụng, vì em của anh dịu dàng nên anh sẽ không cần phải sống rào đón, tránh né, thủ thế. Anh không sợ phải làm em lo lắng, vì chính em là người lấy đi những phiền muộn trong anh.
-Anh sẽ yêu sự vị tha của em. Dù hiện đại đến đâu, dù quyết liệt trong công việc đến cỡ nào, thì em vẫn đủ kiên nhẫn với anh. Dù những khó khăn của anh lấy đi rất nhiều thời gian của em, dù đôi khi áp lực công việc làm anh nóng nảy với em, thậm chí cho dù anh – người đàn ông mạnh mẽ của em – có lúc buồn bã, sợ hãi hay yếu mềm… thì em vẫn kiên nhẫn bên anh, chia sẻ và động viên anh vượt qua tất cả.
-Anh sẽ yêu sự dũng cảm của em. Người yêu của anh rất can đảm vì dù cuộc sống có thử thách em thế nào, chắc chắn em vẫn không quỵ lụy trước kẻ khác, vẫn sống thanh thản vì sống đúng lương tâm của mình.
-Anh yêu cách em biết rõ những giới hạn của mình, cách em bảo vệ bản thân và cách em chống lại những cái xấu. Anh sẽ chỉ có thể mỉm cười khi em đã dũng cảm đứng lên nhận sai, hay dũng cảm chịu thiệt vì bảo vệ sự thật, bảo vệ sự tốt đẹp trong cuộc sống này.
-Anh sẽ yêu cách em biết trân trọng bản thân, biết yêu quý chính mình, biết tự hào về những gì mình đã làm được. Và còn rất nhiều, rất nhiều điều làm anh yêu em…
Có em bên cạnh, cuộc đời này thật sự trở thành một chuyến đi thú vị mà anh muốn cùng em khám phá… Anh đang rất mong đến ngày được gặp em. Vì anh đã sẵn sàng trở thành bạn đồng hành trên con đường đời của em rồi, em yêu ạ…
•Nồng nhiệt như chàng Romeo hiện đại: Chàng trai của em sẽ có trái tim rực lửa yêu như “chàng Romeo tàu điện ngầm” Patrick Moberg (Patrick Moberg, 21 tuổi, gặp tình yêu “sét đánh” trên một chuyến tàu điện ngầm ở Manhattan (New York, Mỹ), nhưng anh đã để mất dấu cô gái tại đây. Patrick đã khoong bỏ cuộc, lập ra một trang web để tìm kiếm cô gái. Và chỉ sau 48 giờ, giữa một thành phố 8 triệu dân anh đã tìm ra cô gái của đời mình). Nếu gặp em, một thoáng chạm mặt đâu đó “trên đường đời tấp nập”, anh không “vô tình đi lướt qua nhau” mà anh sẽ tìm mọi cách để níu giữ em, tìm gặp em và chinh phục em bằng tình yêu mãnh liệt của mình.
•Lãng mạn như một nghệ sĩ: Giữa hàng loạt món đồ chơi của một anh chàng hiện đại thời công nghệ số: laptop, iPod, iPhone…có thể em chỉ cần một cây đàn guitar thùng giản dị và một trái tim không bị số hóa. Em không cần những buổi tối kỳ công chinh phục em trong mootj quán cà phê sành điệu, một quán bả thời thượng, ở đó anh hãnh diện tặng em một bữa tối sang trọng dưới ánh nến vàng, những bông hồng thấm đẫm sương đêm… Em chỉ cần tay anh dạo trên phím đàn cũ kỹ một bản tình ca tha thiết hát tặng riêng em, và một đôi mắt biết noisnhieuef hơn những lời trau chuốt sau những món quà đắt tiền.
•Giàu cảm xúc hơn: Gia tài của anh, cũng như bao chàng tuổi trẻ tài cao khác, rồi đây sẽ có những bằng cấp cao ngất, những chứng chỉ sáng chói, đi kèm là những số không quyền lực trong tài khoản ngân hàng… Nhưng xin anh, hãy thêm vào đó những quyển sách để tâm hồn anh giàu có hơn và trái tim anh rộng lớn hơn. Tim anh có thể rung lên vì một hợp đồng kinh tế với khoản lợi nhuận kếch sù, nhưng nó không thể không thổn thức khi đọc được lời tỏ tình từ một cô gái câm điếc bẳm sinh: “Thế giới của em vắng anh bỗng trở nên im ắng quá…” (Trích từ tác phẩm văn học Cô đơn trên mạng của nhà văn Ba Lan Janusz Leon Wisniewski). Tình yêu của anh dành cho em sẽ sâu lắng hơn khi anh kết bạn vói sách và yêu nó…
•Dũng cảm như một hiệp sĩ: Vì tình yêu, anh sẽ dũng cảm hơn, kiên cường hơn trong cuộc đấu tranh với những thế lực đen tối. thế lực ấy có thể là khoảng cách giàu – nghèo trong một cuộc tình, là quá khứ tăm tối vì sự sa ngã dại dột, là quan niệm môn đăng hậu đối cổ lỗ, là tiếng đời ác độc, là những phán xét bất công của số mệnh…
•Lịch lãm như một quý ông chân chính: Nhưng sự lịch lãm đó không chỉ dùng để mở cửa xe cho một tiểu thư, viết những dòng bay bướm vào bưu thiếp gửi người yêu, trao tặng người phụ nữ mình yêu những đóa hoa rực rỡ vào dịp lễ lộc… mà có khi chỉ là những hành động cực kỳ giản dị - đưa một cụ già qua đường, dắt xe cho một phụ nữ có con mọn, đỡ một cô gái ngã xe… nhưng nó làm ấm áp trái tim không chỉ một người, và em hãnh diện nếu người em yêu chính là người đàn ông giàu nghĩa hiệp đó.
•Tinh tế, nhạy cảm hơn: Có biết bao nhiêu người con gái đã khóc khi đọc và xem tác phẩm P/S I love you (Tái bút, anh yêu em)? Nhiều, nhiều lắm. bởi ngoài đời vẫn còn nhiều cô gái thất vọng về người mình yêu, vẫn day dứt về những điều chưa trọn vẹn cho một cuộc tình: họ thiếu một cái nắm tay nâng niu, một ánh nhìn trìu, một tin nhắn yêu thương… từ người yêu. Đôi khi chính những tiểu tiết sẽ xây nên một mối tình lớn. vì vậy, xin các anh đừng quên mang bên mình sự nhạy cảm tinh tế trong cuộc hành trình đến với tình yêu…
Em ngoan của 2009…
-Anh sẽ yêu sự thông minh của em. Sự thông minh giống bà Hillary Clinton khi đứng cùng chồng trong những ngày gian khó. Sự thông minh để anh có thể tự hào chia sẻ những thành công của em, và nắm tay em thật chặt để chúng ta có thể cùng nhau vững bước đi trên đường đời gian khó.
-Anh sẽ yêu cách em sống chân thật và trân trọng sự thật, cho dù sự thật có là khó khăn, đầy thử thách, có thể làm em buồn, làm em lo sợ hay giận dữ.
-Anh yêu cả cảm giác an toàn bao lấy em, cảm giác tự do vì được là chính mình. Vì em của anh tốt bụng, vì em của anh dịu dàng nên anh sẽ không cần phải sống rào đón, tránh né, thủ thế. Anh không sợ phải làm em lo lắng, vì chính em là người lấy đi những phiền muộn trong anh.
-Anh sẽ yêu sự vị tha của em. Dù hiện đại đến đâu, dù quyết liệt trong công việc đến cỡ nào, thì em vẫn đủ kiên nhẫn với anh. Dù những khó khăn của anh lấy đi rất nhiều thời gian của em, dù đôi khi áp lực công việc làm anh nóng nảy với em, thậm chí cho dù anh – người đàn ông mạnh mẽ của em – có lúc buồn bã, sợ hãi hay yếu mềm… thì em vẫn kiên nhẫn bên anh, chia sẻ và động viên anh vượt qua tất cả.
-Anh sẽ yêu sự dũng cảm của em. Người yêu của anh rất can đảm vì dù cuộc sống có thử thách em thế nào, chắc chắn em vẫn không quỵ lụy trước kẻ khác, vẫn sống thanh thản vì sống đúng lương tâm của mình.
-Anh yêu cách em biết rõ những giới hạn của mình, cách em bảo vệ bản thân và cách em chống lại những cái xấu. Anh sẽ chỉ có thể mỉm cười khi em đã dũng cảm đứng lên nhận sai, hay dũng cảm chịu thiệt vì bảo vệ sự thật, bảo vệ sự tốt đẹp trong cuộc sống này.
-Anh sẽ yêu cách em biết trân trọng bản thân, biết yêu quý chính mình, biết tự hào về những gì mình đã làm được. Và còn rất nhiều, rất nhiều điều làm anh yêu em…
Có em bên cạnh, cuộc đời này thật sự trở thành một chuyến đi thú vị mà anh muốn cùng em khám phá… Anh đang rất mong đến ngày được gặp em. Vì anh đã sẵn sàng trở thành bạn đồng hành trên con đường đời của em rồi, em yêu ạ…
Quy tắc sống và yêu
Posted by
a123b456 (Quản lý cao cấp ^^!) at Jul 2 2009, 07:14 PM. 2 comments
1. Nhìn người yêu dưới góc độ tích cực
Bạn có thể tự điều chỉnh cách nhìn của mình. Nếu bạn nhận thấy bản chất chàng thật sự là người tốt thay vì cứ săm soi vào những thói xấu vụn vặt, người yêu bạn sẽ có dịp bộc lộ những ưu điểm. Cuối cùng, thay vì đeo đẳng cảm giác lo âu và dễ bắt lỗi, bạn sẽ chấp nhận, cảm thấy yên tâm và thoải mái hơn.
2. Sẵn lòng tha thứ
Hãy biết tha thứ cho người yêu và chính bản thân mình, đồng thời biết điều chỉnh, thay đổi khi cần. Là người đâu ai tránh khỏi lỗi lầm và nỗi oán giận sẽ gặm nhấm cảm giác yên ổn trong ta.
Hãy tự hỏi xem mình có thật sự muốn vấn vương mãi với những gì không có lối ra hay không. Khi nhất quyết không bỏ qua một lỗi lầm nào đó, ta sẽ luôn tìm thấy lý do để xét nét. Giữ hòa khí bao giờ cũng tốt hơn. Thay vì bắt lỗi hay xin lỗi nhau, nếu có thể hãy xí xóa cho nhau và nghĩ xa hơn về tương lai. Hai bên sẽ thấy thoải mái hơn vì không phải mỗi lúc mỗi xin lỗi hay tha thứ cho nhau hoài.
3. Thư giãn khi gặp khó khăn
Khi tâm niệm chuyện gì đến rồi sẽ đi, bạn sẽ thấy nhẹ nhàng dù gặp khó khăn gì đi nữa. Vấn đề sẽ trở nên tệ hại hơn nếu bạn tự làm khổ bản thân và ép mình phải tìm cho ra giải pháp. Thư giãn tinh thần cho dù phải đối mặt với thử thách khắc nghiệt, bạn sẽ duy trì được tính linh hoạt đồng thời dễ tìm lại được cảm hứng và sự sáng suốt.
Nếu không tìm ra được cách nào để giải quyết vấn đề, hãy dành một ít thời gian thiền định để giúp thanh thản đầu óc, giải tỏa sự nặng nề; giải pháp sẽ đến với bạn dễ dàng hơn.
4. Biết điều chỉnh mối quan hệ
Nhìn vào động lực của mối quan hệ để thấy được những gì cần phải cải thiện sẽ giúp ta nhận ra điều gì thật sự quan trọng. Bạn cần hiểu mình là ai và làm gì trong bối cảnh của mối quan hệ đó. Bất cứ lúc nào chợt nhận ra mình có chiều hướng đào sâu khoảng cách thay vì mỗi lúc mỗi thêm gần gũi, bạn hãy điều chỉnh và quay trở lại.
5. Tôn trọng hướng đi riêng của nhau
Tôn trọng cách chọn lựa của người yêu và tạo điều kiện cho chàng tìm ra lối đi riêng cho mình, điều đó biểu hiện sự tôn trọng dành cho nhau.
Ai cũng cần tự giải quyết công việc theo cách riêng, đồng thời sử dụng quỹ thời gian của chính mình. Nếu bạn cố giúp đỡ khi người yêu chưa đưa ra yêu cầu, điều đó chứng tỏ bạn thiếu lòng tin đối với chàng. Còn nếu bạn không quá vội can thiệp, trong lòng vững tin rằng người yêu mình đủ thông minh, mạnh mẽ để giải quyết vấn đề, chàng sẽ thể hiện sự thông minh và mạnh mẽ như bạn mong đợi.
6. Học, học nữa, học mãi
Trau dồi và rèn luyện bản thân giúp trí óc chúng ta giữ vững sự sắc sảo và minh mẫn. Hãy rèn luyện thói quen đọc sách, tìm tòi cũng như tham gia tích cực các buổi diễn thuyết. Không nên ngủ quên trên chiến thắng cũng như đừng tự mãn về những gì mình đã biết. Siêng năng học hỏi, bản thân chúng ta sẽ có thêm những kỹ năng mới giúp duy trì cảm giác mới mẻ và gắn bó trong quan hệ tình cảm.
7. Biết sáng tạo
Khả năng sáng tạo giúp ta duy trì cảm hứng và thích ứng với những thay đổi trong cuộc sống. Sự sáng tạo mang ta đến những chân trời mới lạ, giúp ta “giữ lửa” cho tình yêu, đồng thời dạy ta biết cách tận hưởng niềm vui trong cuộc đời.
8. Bày tỏ lòng biết ơn
Lòng biết ơn tựa như hạt giống ta gieo trồng trên mảnh đất tình cảm. Hạt giống đó sẽ đâm chồi nảy lộc tốt tươi nếu ta biết cách vun tưới và chăm sóc. Hãy thể hiện cho người yêu thấy bạn đánh giá cao điều gì ở chàng và chàng tác động tích cực thế nào lên cuộc sống của bạn. Ghi nhận những mặt tốt của nhau, bạn sẽ tạo điều kiện cho người yêu phát huy mạnh mẽ những ưu điểm của bản thân.
Bạn có thể tự điều chỉnh cách nhìn của mình. Nếu bạn nhận thấy bản chất chàng thật sự là người tốt thay vì cứ săm soi vào những thói xấu vụn vặt, người yêu bạn sẽ có dịp bộc lộ những ưu điểm. Cuối cùng, thay vì đeo đẳng cảm giác lo âu và dễ bắt lỗi, bạn sẽ chấp nhận, cảm thấy yên tâm và thoải mái hơn.
2. Sẵn lòng tha thứ
Hãy biết tha thứ cho người yêu và chính bản thân mình, đồng thời biết điều chỉnh, thay đổi khi cần. Là người đâu ai tránh khỏi lỗi lầm và nỗi oán giận sẽ gặm nhấm cảm giác yên ổn trong ta.
Hãy tự hỏi xem mình có thật sự muốn vấn vương mãi với những gì không có lối ra hay không. Khi nhất quyết không bỏ qua một lỗi lầm nào đó, ta sẽ luôn tìm thấy lý do để xét nét. Giữ hòa khí bao giờ cũng tốt hơn. Thay vì bắt lỗi hay xin lỗi nhau, nếu có thể hãy xí xóa cho nhau và nghĩ xa hơn về tương lai. Hai bên sẽ thấy thoải mái hơn vì không phải mỗi lúc mỗi xin lỗi hay tha thứ cho nhau hoài.
3. Thư giãn khi gặp khó khăn
Khi tâm niệm chuyện gì đến rồi sẽ đi, bạn sẽ thấy nhẹ nhàng dù gặp khó khăn gì đi nữa. Vấn đề sẽ trở nên tệ hại hơn nếu bạn tự làm khổ bản thân và ép mình phải tìm cho ra giải pháp. Thư giãn tinh thần cho dù phải đối mặt với thử thách khắc nghiệt, bạn sẽ duy trì được tính linh hoạt đồng thời dễ tìm lại được cảm hứng và sự sáng suốt.
Nếu không tìm ra được cách nào để giải quyết vấn đề, hãy dành một ít thời gian thiền định để giúp thanh thản đầu óc, giải tỏa sự nặng nề; giải pháp sẽ đến với bạn dễ dàng hơn.
4. Biết điều chỉnh mối quan hệ
Nhìn vào động lực của mối quan hệ để thấy được những gì cần phải cải thiện sẽ giúp ta nhận ra điều gì thật sự quan trọng. Bạn cần hiểu mình là ai và làm gì trong bối cảnh của mối quan hệ đó. Bất cứ lúc nào chợt nhận ra mình có chiều hướng đào sâu khoảng cách thay vì mỗi lúc mỗi thêm gần gũi, bạn hãy điều chỉnh và quay trở lại.
5. Tôn trọng hướng đi riêng của nhau
Tôn trọng cách chọn lựa của người yêu và tạo điều kiện cho chàng tìm ra lối đi riêng cho mình, điều đó biểu hiện sự tôn trọng dành cho nhau.
Ai cũng cần tự giải quyết công việc theo cách riêng, đồng thời sử dụng quỹ thời gian của chính mình. Nếu bạn cố giúp đỡ khi người yêu chưa đưa ra yêu cầu, điều đó chứng tỏ bạn thiếu lòng tin đối với chàng. Còn nếu bạn không quá vội can thiệp, trong lòng vững tin rằng người yêu mình đủ thông minh, mạnh mẽ để giải quyết vấn đề, chàng sẽ thể hiện sự thông minh và mạnh mẽ như bạn mong đợi.
6. Học, học nữa, học mãi
Trau dồi và rèn luyện bản thân giúp trí óc chúng ta giữ vững sự sắc sảo và minh mẫn. Hãy rèn luyện thói quen đọc sách, tìm tòi cũng như tham gia tích cực các buổi diễn thuyết. Không nên ngủ quên trên chiến thắng cũng như đừng tự mãn về những gì mình đã biết. Siêng năng học hỏi, bản thân chúng ta sẽ có thêm những kỹ năng mới giúp duy trì cảm giác mới mẻ và gắn bó trong quan hệ tình cảm.
7. Biết sáng tạo
Khả năng sáng tạo giúp ta duy trì cảm hứng và thích ứng với những thay đổi trong cuộc sống. Sự sáng tạo mang ta đến những chân trời mới lạ, giúp ta “giữ lửa” cho tình yêu, đồng thời dạy ta biết cách tận hưởng niềm vui trong cuộc đời.
8. Bày tỏ lòng biết ơn
Lòng biết ơn tựa như hạt giống ta gieo trồng trên mảnh đất tình cảm. Hạt giống đó sẽ đâm chồi nảy lộc tốt tươi nếu ta biết cách vun tưới và chăm sóc. Hãy thể hiện cho người yêu thấy bạn đánh giá cao điều gì ở chàng và chàng tác động tích cực thế nào lên cuộc sống của bạn. Ghi nhận những mặt tốt của nhau, bạn sẽ tạo điều kiện cho người yêu phát huy mạnh mẽ những ưu điểm của bản thân.
Nếu bạn biết rằng …
Posted by
a123b456 (Quản lý cao cấp ^^!) at Jun 25 2009, 09:20 PM. 4 comments
Nếu bạn biết trí thông minh của con người có những bảy loại (thông minh ngôn ngữ, thông minh toán học, thông minh không gian, thông minh âm nhạc, thông minh tương tác cá nhân, thông minh nội tâm và thông minh hành động), có lẽ bạn sẽ không “khổ sở” đến thế và than trách bản thân “mù tịt” về toán học?
Nếu bạn biết rằng xung quanh ta có không ít những người hay đóng kịch giữa đời thường - họ giả như đang hạnh phúc lắm lắm để che giấu những rạn vỡ bên trong, có lẽ bạn sẽ không phải ao ước được êm ấm như họ.
Bạn ơi, mình đã đọc ở đâu đó rằng bạn đừng tốn công ước mình sẽ ở vào địa vị của người khác. Bởi vì bạn không biết rằng họ đã phải đánh đổi như thế nào để có được vị trí như hiện tại. Nếu biết được chắc gì bạn sẽ mong muốn mình được như họ, chắc gì bạn sẽ chịu hi sinh như họ để có được địa vị đó?
Bạn ơi, những gì bạn nhìn thấy về người khác chỉ là hình ảnh bề ngoài thôi. Hầu như là bạn không bao giờ biết được bản chất bên trong của sự vật, vấn đề.
Tối qua, bạn nhắn tin nói rằng bạn buồn, làm mình cũng thấy buồn quá đỗi. Đây cũng không phải là lần đầu mình thấy buồn cùng bạn. Hình như lúc nào bạn - người bạn yêu thương của mình - cũng buồn rầu vì gia cảnh của bạn không được êm ấm, đủ đầy. Bạn lúc nào cũng khát khao cảnh đầm ấm của người khác.
Mình hiểu lắm chứ, ai mà không mong mình có được một chỗ dựa tinh thần vững chãi là gia đình, ai mà không muốn mình có bố, có mẹ, có anh chị em? Nhưng chúng ta không quyết định được gia cảnh của mình, bạn ạ... Bạn không thể trách người đã sinh ra mình, bạn không thể thay đổi những gì đã xảy ra. Nhưng bạn đừng uổng phí thời gian và công sức ước ao một hoàn cảnh khác.
Bạn hãy nghĩ đến những điều kiện hiện tại của mình và bắt đầu từ đó. Có thể rằng bạn không may không có được gia đình lớn đủ đầy. Nhưng bạn hoàn toàn có thể tạo dựng cho mình một gia đình nhỏ êm ấm, và đó sẽ là mái ấm yên bình cho bạn cho khoảng thời gian sau này. Đó là điều có thể được thực hiện trong tầm tay của bạn và nhất định bạn sẽ làm được.
Văn hào Nga Eptusenco từng viết:
“Chẳng có ai tẻ nhạt ở trên đời
Mỗi số phận chứa một phần lịch sử”
Vậy thì hãy đừng buồn bạn nhé. Mỗi người đều có một giá trị của mình mà không một ai khác có được. Có khi rất nhiều người khác lại đang mong muốn địa vị của bạn thì sao?
Gắng lên bạn mình ơi, hãy vững lòng vượt qua những khó khăn tạm thời bạn nhé. Hãy bắt đầu từ chính những gì bạn đang nắm giữ và bạn sẽ trở nên giàu có và đủ đầy theo cách riêng của mình!
Nếu bạn biết rằng xung quanh ta có không ít những người hay đóng kịch giữa đời thường - họ giả như đang hạnh phúc lắm lắm để che giấu những rạn vỡ bên trong, có lẽ bạn sẽ không phải ao ước được êm ấm như họ.
Bạn ơi, mình đã đọc ở đâu đó rằng bạn đừng tốn công ước mình sẽ ở vào địa vị của người khác. Bởi vì bạn không biết rằng họ đã phải đánh đổi như thế nào để có được vị trí như hiện tại. Nếu biết được chắc gì bạn sẽ mong muốn mình được như họ, chắc gì bạn sẽ chịu hi sinh như họ để có được địa vị đó?
Bạn ơi, những gì bạn nhìn thấy về người khác chỉ là hình ảnh bề ngoài thôi. Hầu như là bạn không bao giờ biết được bản chất bên trong của sự vật, vấn đề.
Tối qua, bạn nhắn tin nói rằng bạn buồn, làm mình cũng thấy buồn quá đỗi. Đây cũng không phải là lần đầu mình thấy buồn cùng bạn. Hình như lúc nào bạn - người bạn yêu thương của mình - cũng buồn rầu vì gia cảnh của bạn không được êm ấm, đủ đầy. Bạn lúc nào cũng khát khao cảnh đầm ấm của người khác.
Mình hiểu lắm chứ, ai mà không mong mình có được một chỗ dựa tinh thần vững chãi là gia đình, ai mà không muốn mình có bố, có mẹ, có anh chị em? Nhưng chúng ta không quyết định được gia cảnh của mình, bạn ạ... Bạn không thể trách người đã sinh ra mình, bạn không thể thay đổi những gì đã xảy ra. Nhưng bạn đừng uổng phí thời gian và công sức ước ao một hoàn cảnh khác.
Bạn hãy nghĩ đến những điều kiện hiện tại của mình và bắt đầu từ đó. Có thể rằng bạn không may không có được gia đình lớn đủ đầy. Nhưng bạn hoàn toàn có thể tạo dựng cho mình một gia đình nhỏ êm ấm, và đó sẽ là mái ấm yên bình cho bạn cho khoảng thời gian sau này. Đó là điều có thể được thực hiện trong tầm tay của bạn và nhất định bạn sẽ làm được.
Văn hào Nga Eptusenco từng viết:
“Chẳng có ai tẻ nhạt ở trên đời
Mỗi số phận chứa một phần lịch sử”
Vậy thì hãy đừng buồn bạn nhé. Mỗi người đều có một giá trị của mình mà không một ai khác có được. Có khi rất nhiều người khác lại đang mong muốn địa vị của bạn thì sao?
Gắng lên bạn mình ơi, hãy vững lòng vượt qua những khó khăn tạm thời bạn nhé. Hãy bắt đầu từ chính những gì bạn đang nắm giữ và bạn sẽ trở nên giàu có và đủ đầy theo cách riêng của mình!
Board Statistics
![]() |
Total Forum Posts: 6,998 Total Members: 970 (The newest member is doan25) Dec 24 2010, 03:03 AM, a record 191 users were online. |
| Theme: l[A]cøc[O] hỘi |
10:31 PM May 23
|









10:31 PM May 23