| Chưa Register thì chưa có account. Chưa login thì chưa có quyền post bài. Thank you |
| Chuyện tình yêu; Đọc đi mà học cách yêu :"> | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Dec 15 2008, 11:16 PM (485 Views) | |
| Thành Dancer | Dec 15 2008, 11:16 PM Post #1 |
|
Hạng sao
(*)
|
Mấy chuyện này trên mạng nhiều lắm, có người đọc rồi nhưng cũng có thể có người chưa đọc. Post lên đây chơi, mà đọc mấy truyên này nhiều khi rút ra đc vô khối Exp ấy Nhiều hơn một lời xin lỗi [hay còn là “ Cầu vồng đêm mưa”] “ Câu chuyện về những điều con trai muốn nói và con gái muốn nghe” 1 8.30 p.m Một cô gái nhỏ đứng dưới gốc cây, trên con phố quen đầy những lá và gió. Nơi đầy những kỷ niệm. Như mọi lần, cô chờ một bóng hình cao lớn trên chiếc xe đạp [cũng rất quen thuộc] xuất hiện . Đôi mắt to nhìn về phía trước, xa xăm đầy mong đợi. Ngày hôm nay, Vy - cô gái có rất nhiều chuyện để kể cho chàng trai của mình - Minh . Đường phố tấp nập xe cộ qua lại.Cô gái đứng đó, miên man suy nghĩ về những kỉ niệm và háo hức chờ đón những câu chuyện của ngày hôm nay. Đâu biết rằng … 8.30 p.m Đâu đó trong thành phố này, trong một căn phòng nhỏ. Chàng trai lớn của cô bé xuất hiện, trên một chiếc giường lớn. Minh đang ngủ. Chìm trong giấc mơ về một cô gái nào đó tên Vy. Đôi mắt nhắm nghiền, môi khẽ nhếch lên. Đẹp đẽ như một thiên thần. Và thiên thần vô tình quên mất có một trái tim đang đợi mình. Cell phone rung rầm rĩ. Không ai dậy cả. 2 10.30 p.m Em vẫn chờ. Ở đây. Chỉ nhìn về phía trước, phía trước cũng chỉ là thứ ánh sáng lập lòa giữa dòng đường đầy xe cộ. Không ai cả. không cái gì cả. Không như em mong đợi. Mưa. Em lại gọi điện cho Minh., lần thứ ba mươi tư kể từ 2 giờ trước. Ba mươi tư lần em gọi là ba mươi tư lần Minh không nghe máy, chỉ là những tiếng tút dài vô vọng. Sẽ chẳng có lần thứ 35 nào đâu. Cell hết pin. Mưa. Những giọt nước lớn bắt đầu dồn dập táp xuống. Mùi mưa xộc lên mũi. Cái thứ mùi nồng nồng những vị của cây, của đất. Sẽ là tuyệt vời nếu Minh ở đây. Bên cạnh em. Nhưng không, chỉ mình em. Bắt đầu cảm thấy sợ. Mưa. Cô đơn. Một mình. Sẽ cố không khóc. Nhưng dù có đeo earphone và nghe nhạc thì em cũng không thể nào nhớ nổi lyrics “Big girl don’t cry” nữa rồi. Trống trơn. Ngỡ ngàng chợt nhận ra mình đang ướt. Mưa, em phải về. Bước nhanh và thôi không nhìn nữa … Em cứ bước và trời vẫn cứ mưa. “Smile” của Lily Allen thật hay mà em lại khóc mất rồi. Cố mạnh mẽ nhưng không che giấu được gì. Minh từng nói gì nhỉ. Minh bảo em kỳ lạ. Một đứa yếu đuối thích làm cho mình mạnh mẽ. Ừ thì em như thế, sao nào ? Minh bảo em trẻ con mà lại chìm trong những suy nghĩ của người lớn, xa xôi lắm. Minh bảo … Tất cả những điều đó dường như đã ăn sâu, gắn bó với em rồi. Như Minh… Mà sao đến lúc này em vẫn không ngừng nghĩ về Minh nhỉ ? Giọt mưa lớn chạm nhẹ vào khóe mắt. Chảy dài làm em giật mình. Minh đã bỏ rơi em. Một mình. Rồi chắc em sẽ lại dỗi Minh thật nhiều … Gió bảng lảng vút khẽ qua mặt, cay xè khóe mắt. Chợt nghĩ đến điều Quyên – cùng lớp Minh nói. Ánh chớp lòa lên. Sét . 3 Tôi luôn nghĩ Vy là cô nàng kỳ lạ nhất thế gian. Rất đặc biệt. Ít nhất là với tôi. Chúng tôi quen nhau hơn một năm. Khi tôi tình cờ thấy một cô bé ngồi ăn kem giữa tháng 12 , cái vẻ nghênh nghênh kỳ kỳ ấy đã cuốn hút tôi biết chừng nào. Và qua một số người bạn, tôi biết Vy học cùng khối với mình, không hề nổi bật nhưng lại rất cá tính. Cuối cùng, sau nhiều nỗ lực ở lớp học thêm [và cả ở trường ] tôi quen, tìm hiểu và thân với Vy. Một năm. Ngắn. Nhưng đủ lâu để tôi hiểu và hạnh phúc bên Vy. - Vy _ nhóc tì của tôi. Cô nàng nghịch ngợm dễ thương, lúc nào cũng có thể bắt nạt hay chặn họng tôi trong mọi cuộc tranh cãi. - Vy _ một đứa vô cùng nhạy cảm. Vậy mà tôi đã từng lầm tưởng trước vẻ ngoài tuy nhỏ bé nhưng lại ngang ngược bất chấp, chỉ đến khi Vy thút thít vì những lý do vô cùng củ chuối thì tôi vỡ ra. Vy yếu đuối và quá nhạy cảm, nhiều hơn cả mức cần thiết. Và cũng chẳng biết tự bao giờ, vai tôi đã dần trở thành cái điểm cố định vững chắc cho Vy dựa vào. Trút hết buồn phiền. - Vy_ một nàng có nhiều sở thích kỳ lạ đến mức quái gở [như kem mùa đông í ạ ] nhưng lại luôn có thể biện minh cho nó mới ác. Kem, Vy thích kem. Nhất là mùa đông. Cô ấy bảo ăn kem mùa đông thì mới thấy mình ấm áp [ sặc sụa, tôi ăn thử zồi. Ấm kinh whistling“]. Hoa nữa, Hoa hồng trong giấy báo là cái thứ Vy bảo mộc mạc nhưng bên trong chứa đựng vẻ đẹp tuyệt vời. Tất cả những thứ ấy, với tôi thì có cho tiền cũng chả thèm nhìn đến [ có lẽ con trai thì không đủ độ lãng mạn chăng ?]. Tôi hiểu Vy như thế đấy. Phải chăng là qua ít. Nhưng tôi đã yêu Vy. Đúng, yêu. Vy hiện diện ngay cả trong những giấc mơ của tôi.Liệu có phải quá xa vời với những đứa con nít 17 tuổi. Có thể. Nhưng là điều tôi vẫn luôn muốn nói với Vy. Dù chưa có cơ hội nào đủ đặc biệt … Ầm . Tiếng sét. Tôi chợt tỉnh. Mở mắt. Tôi đã ngủ quên.10.35 p.m. Vy. Omg ! Đang mưa Vùng dậy. Vy, Vy, và Vy, chỉ có Vy trong đầu. Tôi cuống cuồng… … Mưa vẫn ào ào trút nước . 4 Đường còn dài mà mưa ngày càng to như cản bước chân em. Trống rỗng. Hay là do điều đó nhỉ. Mông lung quá. Sáng nay Quyên nhảy ra chỗ em, chợt bảo - Bà ơi, ông Minh của bà hình như hôm nay có hẹn đi chơi tối với em nào đấy [?] - Điên. Hôm nay Minh đón tôi đi học về mà. 9.30 p.m. Có mà đi Lúc đó em lơ đãng, gạt nó di như một tờ giấy nháp. Để rồi bây giờ chợt hoang mang. Nếu chuyện đó là thật thì sao ? Không đến. Không nghe phone. Lẽ nào lại như thế ?… Không, Minh là của em chứ. Em đã đinh ninh như vậy. Không thể…Tai em ù đi. Gió mạnh. Từng đơt tốc vào khoảng không trong trái tim. Xoáy sâu. Em lãng đi . Chẳng lẽ Minh không biết rằng từ lâu Minh đã là một phần quan trọng trong em. Em cũng đã nghĩ em là cái gì đó của Minh chứ. Hơn một người bạn thân. Vẫn mưa. Lạnh. Em lại nhớ về những ngày tháng qua. Nhưng lần loanh quanh phố vắng cùng Minh trên chiếc xe đạp. Những cái siết tay thật chặt khi em cần thêm hi vọng.Dừng lại hẳn. Miên man. Em không còn đủ sức đi tiếp mà cũng không còn muốn đi tiếp nữa rồi. “ Giờ mình trông phải cực giống con 1 con mèo hen nhở .Thật tồi tệ .” Ướt. Tất cả Nhưng em không khóc nữa. Minh. Ừ.lại là Minh. Chính Minh là người lau nước mắt cho em mỗi khi em khóc. Minh thầm thì vào tai em rằng : “Đừng khóc. Nỗi buồn của Vy hãy để gió mang đi thật xa. Thả nó đi và vui lên. Minh luôn bên Vy mà …” Đôi khi cuộc sống là phải chấp nhận. Cho dù khó. Và em sẽ phải cố chấp nhận cuộc sống không còn Minh. Sẽ cố nhồi nhét mọi kí ức, mọi tình cảm. Đóng thật chặt để không thể bật tung ra Không khóc nữa nhưng lại càng hoang mang, tê dại hơn bao giờ. 5 Trong đêm tối, một chiếc xe đạp phóng ra từ con ngõ nhỏ. Vun vút. Là Minh. Con đường thưa thớt chẳng còn mấy ai, chàng trai vụt ra. Mạnh mẽ như tia chớp, chiếc xe lao thẳng. Minh đã vội vàng, luẩn quẩn đến nỗi quên cả mặc áo mưa, nhưng không quên mang theo ô cho Vy. Mưa đã khá lâu . 20’. 10.45 p.m. Nước ào ào đổ xuống như cản chiếc xe. Minh tiếp tục đạp và đạp, xé tan làn nước.Chiếc xe lao nhanh trong gió, hơn cả những giọt mưa hè. Minh phải đi. Tìm đến với Vy của Minh. Trong Minh giờ chỉ còn là hình bóng cô bé trong giấc mơ. Cùng lúc đó, trong góc phố nhỏ, cô bé của Minh đang run rẩy, loạng choạng bước trong mưa. Cái hình bóng nhỏ bé ấy cứ chập chờn nhòe đi trong màn nước. Qua đỗi mong manh… 6 Em muốn rơi. Thật nhanh, như những giọt nước í. Thanh thản nhẹ nhõm biết bao. Không còn chút cảm giác gọi là hi vọng. Minh không còn là của riêng em. Và cũng chắc gì đã từng là của em. Đúng. Minh chưa bao giờ nói gì về tình cảm của mình, chỉ lặng lẽ cùng bên em trong thời gian qua. Linh cảm là sai. Tình cảm của em có lẽ chỉ là đơn phương, ngộ nhận. Là cái thứ dễ dàng bị tạt ra nhanh chóng. Không phải là tình yêu. Đầu óc em cứ quay cuồng trong cái đống hổ lốn đầy những nghĩ suy. Bờ mi khô dần. Mưa ngớt. Em bước tiếp. Nhanh hơn. Vội vã như cố bám đuổi theo cái gì đó đã mất. Chút mưa lạc lõng còn lại bay lất phất, chéo go một đường thẳng tắp. Bao nhiêu đau khổ trong lòng cũng dồn lại. Biến thành chút gì đó gọi là nước mắt. Đọng lại trong tim. 7 Tôi cứ thế đi. Trời vẫn mưa, cho dù đã ngớt hơn rất nhiều. Vy không còn ở nơi hẹn nữa. Tôi lại tiếp tục đạp và đạp. Như một thằng điên. Và dường như tôi cũng đang điên lên chính mình. Tôi đã lỡ hẹn, đã quên mất cô ấy. Có lẽ giờ này Vy đang ở đâu đấy trên con phố này. Hình ảnh Vy trong tâm trí cứ bám riết lấy tôi. Ướt, lạnh, và nước mắt là điều chắc chắn. Vừa nãy, trước khi đi tôi đã kịp chộp lấy cell. Ba mươi tư cuộc gọi nhỡ. Một tin nhắn vỏn vẹn mấy chữ “Minh không đến. Mưa rồi. Vy sợ”.Của Vy. Tôi biết rằng Vy cần tôi biết mấy … Chợt nhìn sang bên, đập vào mắt tôi. Hình ảnh cô gái bé nhỏ. Loạng choạng bước đi. Là Vy. Tôi vội vàng vụt lên, phanh lại. Vy quay phắt lại, nhìn tôi. Khuôn mặt nhỏ không gợn một giọt nước mắt. Vậy là Vy không khóc, hoặc ít nhất cũng đã nín. Quay lại, Vy nhìn tôi…1s…2s…Bật khóc như một đứa trẻ. Quá bối rối và thật sự không biết làm gì. Giá mà lúc đó tôi có thể đến ôm chầm lấy cô ấy. Nhưng tôi chỉ biết đứng đó. Nhìn Vy khóc . 8 Đường phố giờ đây chỉ còn lơ thơ vài chiếc xe. Những con người đang vội vã đi trong đêm để về với gia đình của mình. Có lẽ giờ này Minh cũng đang ở đâu đó, quên mất em rồi. Váng vất nghĩ đến một bài thơ nào đó. Rất buồn trong một câu chuyện ngắn. Cô gái chờ đợi một chàng trai đến. Rất lâu, nhưng cuối cùng cũng có một kết cục đẹp biết bao. Không như em Em rất muốn hát một bài hát thật vui vào lúc này. Nhưng chỉ thấy đắng ngắt trong cổ họng, kẹt cứng không bật ra được bất cứ một âm sắc nào của niềm vui. Bước tiếp, đột nhiên chân em cứng lại bởi một âm thanh. Kíttttttt...Tiếng xe đạp phanh quen thuộc. Quay người lại. Minh. Ngay trước mắt em . Sững người. Em đứng như một bức tượng và thứ duy nhất trên mặt chuyển động là nước mắt. Khóc. Em đã cố kìm. Nhưng mọi thứ cứ bật tung ra không kiển soát nổi. Minh vẫn đứng đó, có lẽ chẳng biết làm gì hơn là nhìn. 5’ sau, khi đã bình tĩnh lại. Em hỏi trước : - Sao Minh còn đến ? - Vy cần Minh mà. Xin lỗi. Minh ngủ quên Ngủ quên ư? Giá mà là lúc khác thì em sẽ bùng lên mà nói Minh đấy. Nhưng giờ thì chẳng còn gì ngoài cái gánh nặng đã được cất bớt. Vẫn e ngại, em lại hỏi, dò xét : - Sao Quyên bảo Minh có hẹn mà ... - Không. Chắc nó đùa thôi. Vy bận tâm làm gì. Lên đi - Ừ. Có thể. Chả biết được. Em nói lửng lơ rồi bước lên xe, nhẹ nhàng hơn rát nhiều. … - Vy - Ơi - Vy giận lắm hả - Chắc là không. Muốn cũng chả có quyền - Eo. Nói lẫy thế mà kêu không. … - Vy - Ơi - Vy có biết là với Minh. Vy là ….Thật sự Minh - Sao cơ ??? - Sao Nhưng Minh không trả lời nữa. Minh muốn nói gì ? Liệu có phải là điều em mong ngóng bấy lâu ? Mưa tạnh hẳn. Gió giờ nhẹ nhàng hơn, đung đưa êm ả qua làn tóc. Em lại có thể khe khẽ hát. Vu vơ. Tựa vào lưng Minh. Ướt đẫm. 9 Vy rất giận. Tôi biết Vy khóc vì tôi. Tôi biết Vy nghi ngờ. Tôi cũng biết Cũng chính vì thế mà tôi hiểu tình cảm Vy dành cho tôi. Cũng như tôi dành cho Vy. Rõ hơn bao giờ. Từng lời hờn giận như những chiếc gai hoa hồng. Đâm vào tim buốt nhói.Thật khó. Tôi biết mình cần phải làm một điều gì đó. Nhiều hơn một lời xin lỗi.Ngồi sau xe và Vy khẽ hát. Tôi cũng muốn hát cho Vy nghe : “ Cry on my shoulder” .Rất muốn. Đến nơi. Tôi dừng xe, nhìn về phía trước. Là một thứ ánh sang đang dần rực lên trong đêm. Câu vồng. Và cũng vào giây phút đó, tôi đã biết mình phải làm gì . 10 Đến nơi, em xuống xe, định đi thẳng. - Vy còn giận lắm không - Giận. Minh hư lắm Đáp vỏn vẹn, cúi xuống. Em không nhìn vào mắt Minh Bỗng thấy cái gì đó.Một điều gì đó.Một cảm giác êm ái nhất. Một bàn tay. Là một cái tát yêu. Chỉ đủ cho em giật mình, ngơ ngác nhìn lên. Em không hiểu. Đùa ư ? Minh thật quá đáng. - Thôi mà. Yêu lắm mà. Tiếng Minh êm ái - Cái .. Cái gì cơ ? Minh không nói gì nữa, nhấn mạnh pê đan - Yêu. Yêu lắm. Minh yêu Vy Và chiếc xe vút đi, để em lại cùng với gió. Đứng đó, giât mình nhìn theo rồi chợt hiểu ra một điều gì đó. 11 Ở đâu đó, một chàng trai trẻ đang vội vã thét lên một điều gì đó quan trọng. Nhiều hơn một lời xin lỗi. Rồi vút đi, tự nhảy nhót ngay trong trái tim mình. Đầy phấn khích . Ở đâu đó, cô gái nhỏ tên Vy đang ngẩn ngơ, nhìn theo hình bóng ai. Chợt hiểu ra một điều gì đó, vu vơ khẽ mỉm cười. Hạnh phúc. Ở đâu đó, cầu vồng sau đêm mưa đang rực sáng, sưởi ấm bao tâm hồn. Tỏa rộng cả một vùng trời. Bình yên. Nơi đó Đâu đây thôi 11 p.m _ The end _ Edited by Thành Dancer, Dec 15 2008, 11:18 PM.
|
|
Bo, ĐK, Jay Chou, Se7en, BOA, Hyuk, Kang, G-..., Tae Yang, T.O.P, B-Boy Junior...Vahn Goc, Bethoven...v.v... Love my life!!!
| |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Thơ văn · Next Topic » |






9:10 PM Jul 11